Ai Nhận Xe, Người Đó Dưỡng Lão

Ai Nhận Xe, Người Đó Dưỡng Lão

Trong bữa tiệc sinh nhật của ông nội, tám chiếc chìa khóa xe được bày ngay ngắn trên bàn.

Ông gọi tên từng người một, anh chị em họ vui mừng reo hò bước lên nhận.

Đến người thứ bảy, tôi theo phản xạ ngồi thẳng lưng, nhưng ánh mắt ông lại lướt qua tôi, nhìn về phía cậu em họ nhỏ tuổi nhất.

“Ông nội, còn của cháu thì sao?” Cuối cùng tôi cũng không nhịn được mà hỏi.

Ông nội xua tay: “Cháu làm việc ở thành phố lớn, tự mua được, không cần ông bận tâm.”

Cả bàn ăn im lặng. Rồi sau đó bùng lên những tràng cười còn rộn ràng hơn.

Tôi không nói gì, lặng lẽ ăn hết bữa.

Về đến nhà, tôi mở điện thoại, bấm vào khoản hóa đơn tự động gia hạn mỗi năm ấy.

Ngón tay chạm một cái, hủy gia hạn.

Ngày hôm sau, đầu dây bên kia của viện dưỡng lão truyền đến tiếng thở dốc gấp gáp của ông nội.

Đăng nhập để theo dõi truyện này

[ultimatemember form_id="3840"]