nhưng Phan Minh Dương nói bận, cuối cùng giáo viên gọi cho tôi.

Bé lớn chứng nào tật nấy, cuối cùng bị nhà trẻ khuyên thôi học. Tôi nghe những chuyện này, lòng không một chút gợn sóng.

Một đêm nọ, tôi nhận được cuộc gọi từ số lạ. Là Phan Minh Dương. Anh ta say khướt, giọng khàn đặc:

“Tú Lan, tôi sai rồi, nhà không có cô không xong, cô quay về đi được không, tôi xin cô…”

“Phan Minh Dương, anh say rồi.”

“Tôi không say, tôi gọi cho cô bao nhiêu cuộc, nhắn bao nhiêu tin cô đều không trả lời, tôi mới phải mượn điện thoại người khác gọi cho cô.”

“Ngày trước tôi không nên đối xử với cô như vậy, cô chăm con khéo, cô biết quần áo tôi để đâu, cô nấu ăn rất ngon, cô đã làm rất nhiều cho gia đình này, giờ tôi mới nhận ra. Cho tôi một cơ hội đi, chúng ta bắt đầu lại, bé lớn rất nhớ cô, tôi cũng rất nhớ cô.”

Tôi bỏ số anh ta ra khỏi danh sách đen, những tin nhắn xin lỗi dày đặc liên tục nhảy ra. Tôi lạnh lùng từ chối:

“Không bao giờ nữa.”

“Tại sao? Cô không thể tha thứ cho tôi một lần sao? Tôi quỳ xuống xin cô có được không?”

“Tôi không còn yêu anh nữa, và anh cũng chẳng yêu tôi, anh chỉ không quen với việc mất đi một con ở miễn phí, biết cam chịu mà thôi.”

“Phan Minh Dương, anh nên trưởng thành đi, học cách tự sống một mình.”

“Tôi chưa bao giờ là món phụ kiện của anh. Điều sai lầm nhất là tôi, ngay từ đầu đã không nên giao phó cuộc đời mình cho anh.”

Đầu dây bên kia im lặng, chỉ còn tiếng thở dốc, rồi là tiếng sụt sịt. Lòng tôi không một chút lay động.

“Phan Minh Dương, đừng gọi cho tôi nữa.”

“Tôi bắt đầu cuộc sống của riêng mình rồi.”

8

Một năm sau, tôi mua đứt một căn nhà. Sự nghiệp của tôi thăng tiến vững chắc, trở thành tổng giám đốc mới. Hiện tại tôi quản lý mười mấy người, lương năm cao gấp nhiều lần trước đây. Công ty cấp xe cho tôi, tôi chọn một chiếc SUV màu trắng, cốp xe rất rộng, có thể đựng được nhiều đồ.

Tôi có ý thức tập gym, thuê huấn luyện viên riêng để phục hồi sau sinh. Lớp mỡ trên bụng đã săn chắc hơn nhiều, vết rạn vẫn còn nhưng màu nhạt đi, không nhìn kỹ thì không thấy. Bác sĩ nói phục hồi được thế này là rất tốt rồi, dù sao cũng đã sinh hai con.

Tôi nhìn mình trong gương, chọn cách hòa giải với chính bản thân. Cơ thể này đã cùng tôi vượt qua hai lần cửa tử, nó không hoàn hảo, nhưng nó vẫn ở đây, cùng tôi đi đến ngày hôm nay.

Một ngày cuối tuần, tôi đi mua sắm. Khi đi qua khu đồ trẻ em, tôi nhìn thấy một dáng hình quen thuộc. Là Phan Minh Dương.

Anh ta già đi nhiều, tóc đã bạc quá nửa. Anh ta dắt hai đứa con theo sau. Bé lớn đã lớn hơn, cao đến eo tôi. Nhưng mặt nó lấm lem, dây giày một bên bị tuột cũng chẳng ai quan tâm. Con út cũng đã biết đi, nhìn gầy gò ốm yếu.

Bé lớn kéo tay bố: “Bố ơi, con muốn con Ultraman kia.”

Phan Minh Dương cầm lên xem giá, mặt thoáng cứng lại: “Lần này thôi nhé, lần sau bố mua cho con.”

Bé lớn không chịu, bắt đầu khóc: “Lần nào bố cũng nói thế! Lần trước cũng nói lần sau! Lúc có mẹ mẹ toàn mua cho con! Con muốn mẹ!”

Vẻ mặt Phan Minh Dương thay đổi hẳn, anh ta đứng dậy kéo tay bé lớn đi ra ngoài. Nhưng con út cũng kéo ống quần anh ta, đòi ăn vặt.

Tôi nhìn họ, lòng bình lặng lạ thường. Không hận, không xót, không có gì cả.

Tôi và con út không ở bên nhau lâu, nhưng tôi đã sống cùng bé lớn sáu năm. Trước đây bé lớn muốn gì tôi cũng mua cho. Nó thích Ultraman, tôi mua cho nó cả bộ, không thiếu một món. Phan Minh Dương thường phàn nàn: “Cô mua nhiều thế làm gì, lãng phí tiền.”

Lúc đó tôi còn tiền tiết kiệm, nhưng dần dần tiền trợ cấp gia đình cạn kiệt. Sau đó, muốn mua thứ gì tôi cũng phải nhìn sắc mặt Phan Minh Dương.

Tôi bước ra khỏi trung tâm thương mại, một cơn gió thổi qua, hơi se lạnh. Tôi khép chặt chiếc áo khoác, hít một hơi thật sâu.