Thời gian là liều thuốc chữa lành tốt nhất, cũng là cục tẩy tàn nhẫn nhất.

Nó có thể làm phẳng những vết sẹo sâu nhất, cũng có thể xóa nhòa những cảm xúc mãnh liệt nhất.

Thoáng một cái, hai năm đã trôi qua.

Hai năm này, cuộc đời tôi như một đoàn tàu cao tốc chạy đúng giờ, lao về phía trước không một lần dừng lại.

Tôi tốt nghiệp hai bằng đại học với kết quả xuất sắc.

Dưới sự dẫn dắt của Trần Tịnh, từ một thực tập sinh ngơ ngác, tôi trưởng thành thành một trợ lý chính thức có thể độc lập xử lý những vụ án đơn giản.

Tôi tham gia vào vài vụ kiện thương mại gây chấn động, tên tôi bắt đầu xuất hiện trong những hồ sơ danh tiếng của giới luật sư.

Thu nhập của tôi đã cho phép tôi tự do về tài chính.

Tôi dùng tiền tiết kiệm trả trước căn hộ đầu tiên ở trung tâm Kinh Thành.

Trên cuốn sổ đỏ tươi, chỉ ghi duy nhất một cái tên của tôi.

Ngày nhận chìa khóa, tôi đứng một mình trong căn phòng trống thật lâu.

Cuối cùng, giữa thành phố khổng lồ và lạnh lẽo này, tôi đã có một điểm tựa thực sự cho riêng mình.

Hứa Kiến Quân cũng bén rễ ở thành phố này.

Ông không ở mãi công trường.

Sau đó, ông dùng số tiền tôi cho để thuê một sạp báo nhỏ, ngày ngày bán báo, bán nước, cuộc sống thanh bần nhưng yên ổn.

Chúng tôi tuân thủ thỏa thuận: một tháng một cuộc gọi báo bình an.

Thỉnh thoảng, tôi lái xe đến sạp báo của ông, mang cho ông quần áo theo mùa và thuốc men cần thiết.

Giữa chúng tôi không có nhiều lời, nhưng hình thành một sự ăn ý kỳ lạ.

Ông không còn là kẻ đồng lõa khiến tôi nghẹt thở.

Ông chỉ là một người cha bình thường, đang nỗ lực sống trong thành phố này.

Và những tiếng vang từ quá khứ, trong hai năm này, cũng lần lượt truyền đến rồi im lặng.

Tiếng vang đầu tiên đến từ Chu Tú Vân.

Vào mùa đông năm tôi học năm ba, bà qua đời.

Hứa Kiến Quân nói với tôi qua điện thoại rằng bà đi thanh thản trong giấc ngủ.

Trước khi đi, bà nắm chặt một tấm ảnh hồi nhỏ của tôi, miệng không ngừng gọi tên tôi và nói ba chữ: “Xin lỗi con”.

Tôi nghe xong, im lặng hồi lâu.

Cuối cùng, tôi chỉ bình thản nói một câu: “Con biết rồi.”

Tôi không về dự tang lễ.

Đối với người bà đó, trong lòng tôi không còn yêu, cũng không còn hận.

Bà dùng sự hối hận cả đời và lời sám hối cuối cùng để vẽ một dấu chấm hết cho lỗi lầm 20 năm trước.

Còn tôi, chỉ là một người đứng xem lạnh lùng.

Tiếng vang thứ hai đến từ Chu Vũ.

Trước khi tốt nghiệp, tôi nhận được một email không đề tên.

Trong email chỉ có một tấm hình.

Đó là chứng từ quyên góp 1,5 tỷ đồng cho một quỹ hỗ trợ trẻ em gái nghèo hoàn thành việc học.

Người quyên góp là Chu Vũ.

Dưới tấm hình là một dòng chữ nhỏ:

“Hứa Niệm, cảm ơn bạn. Bạn nói đúng, cuộc đời chúng ta không nên trả giá cho lỗi lầm của người khác. 150 triệu năm xưa, mình đã dùng bốn năm để trả lại cả vốn lẫn lãi, mình nghĩ đây là điểm đến tốt nhất của số tiền đó. Từ nay về sau, núi cao đường xa, chúc bạn tiền đồ rực rỡ.”

Tôi nhìn chứng từ đó, lặng im hồi lâu.

1,5 tỷ.

Không phải 150 triệu.

Chàng trai từng bị định mệnh ép đến đường cùng năm nào, cuối cùng cũng dùng cách của riêng mình để hoàn thành sự cứu rỗi.

Cậu ta không còn chấp niệm việc trả lại cho tôi.

Mà chọn dùng số tiền gấp mười lần để giúp đỡ nhiều cô gái khác cũng từng bị mắc kẹt trong vũng bùn như tôi.

Khoảnh khắc này, tôi thực sự nảy sinh sự kính trọng đối với cậu ta.

Tôi lặng lẽ kéo email đó vào hòm thư xóa vĩnh viễn.

Giữa chúng tôi, cuối cùng cũng xóa nợ.

Tiếng vang cuối cùng đến từ Phương Huệ.

Hứa Kiến Quân kể cho tôi nghe trong một cuộc gọi với giọng điệu cực kỳ phức tạp.

Sau ly hôn, Phương Huệ ở nhà họ hàng chưa đầy nửa năm đã bị đuổi đi vì tính cách thất thường, luôn cần người khác khẳng định và tán dương.