“Anh đừng vội tìm lý do biện hộ cho nó.” Tôi chặn lại, “Lúc đầu em cũng nghĩ, hay là khách hàng ngầm cảm ơn nó đã giúp đỡ việc gì đó, hoặc là lý do nào khác. Nhưng sau đó em kiểm tra báo cáo tài chính công ty anh, phát hiện có mấy khoản tiền khớp với số tiền và thời gian trên hóa đơn.”

“Sao em kiểm tra được?” Anh ta phản xạ tự nhiên hỏi lại.

“Em từng làm ở bộ phận kế toán, sao mà không hiểu báo cáo tài chính chứ.” Tôi điềm tĩnh đáp, “Anh quên rồi sao, ngành học của em vốn dĩ là kế toán mà.”

Anh ta như bị ai giáng một đòn mạnh vào đầu, lùi lại một bước, bấu chặt vào tường hành lang.

“Điều thú vị hơn là,” Tôi tiếp tục, “Những khoản tiền này, đa phần đều được em gái anh dùng vào việc tiêu xài. Anh tưởng em gái anh khó khăn lắm à, mỗi tuần phải đến nhà anh dọn sạch tủ lạnh là để tiết kiệm chút tiền chợ? Không đâu, nó chỉ muốn bớt xén tất cả những khoản có thể, để có thể sống một cuộc đời bóng bẩy hơn ở bên ngoài.”

“Cố Ninh…” Giọng Triệu Quân nghẹn lại, “Em… em nói với anh những chuyện này, là muốn…”

“Là muốn nhắc nhở anh.” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, “Mẹ anh lần này nằm viện, ngoài mặt là do tức giận vì bị em gái anh đòi tiền, nhưng thực chất, bà ấy đã biết em gái anh có vấn đề từ lâu rồi.”

“Cái gì?” Triệu Quân đột ngột ngẩng đầu.

“Cuốn sổ tiết kiệm của nhà anh, là do bà ấy giữ đúng không.” Tôi nói, “Em gái anh năm lần bảy lượt xin bà tiền mua xe, mua túi xách. Mẹ anh ngoài miệng thì mắng nó phá của, nhưng thực tế lại rất dung túng, cho được là cho. Tại sao lần này lại không cho? Bởi vì lần này đòi tận ba mươi vạn, trong tay bà ấy làm gì có đủ số tiền lớn để tùy tiện tiêu xài nữa.”

Hơi thở Triệu Quân trở nên gấp gáp.

“Anh tưởng mẹ anh không biết gì, thực ra bà ấy hiểu rõ hơn ai hết.” Tôi cười nhạt, “Mấy năm nay, những khoản tiền em gái anh tiêu xài phung phí ở ngoài, một phần là do mẹ anh chu cấp. Mẹ anh ngoài miệng cứ bảo ‘người một nhà không tính toán’, nhưng trong lòng hiểu rõ, bà biết con gái mình đang thụt két công quỹ. Bà ấy sợ làm ầm lên thì em gái anh sẽ tiêu tùng, nên chỉ đành cố gắng đắp đậy.”

Trái cổ Triệu Quân chuyển động lên xuống: “Ý em là, mẹ đang dọn hậu quả cho nó?”

“Anh có thể hiểu như vậy.” Tôi đáp, “Anh cứ tưởng bà ấy thiên vị là vì xót con, nhưng thực ra lúc đầu là để che giấu một sự thật.”

“Sự thật gì?” Anh ta gần như phản xạ hỏi dồn.

Tôi nhìn anh, trong lòng bỗng thấy chua xót. Trong căn nhà này chứa đựng biết bao bí mật, nhưng anh ta — đứa con trai ruột thịt lại giống như một người ngoài, là người cuối cùng được biết.

“Năm anh mới tốt nghiệp đại học, bố anh có phải từng xảy ra chuyện gì không?” Tôi hỏi.

Triệu Quân ngẩn người: “Sao em biết?”

“Có lần mẹ anh uống say đã kể cho em vài câu.” Tôi nói, “Chỉ bảo hồi đó bố anh đột ngột bị công ty sa thải, bảo cấp trên kiểm tra sổ sách, tuyến của ông ấy không giữ được.”

“Đúng vậy.” Triệu Quân cau mày, “Hồi đó bố anh là trưởng phòng tài chính, nghe bảo công ty bị tố cáo vì vấn đề tài chính, cấp trên xuống thanh tra. Khối sổ sách do bố anh phụ trách có mấy khoản không khớp, nên bị cuốn đi một loạt. Ông ấy luôn cho rằng mình bị oan, nói bản thân chỉ ghi chép theo hóa đơn, chứ thực tình cũng không rõ.”

“Anh tin không?” Tôi hỏi.

“Hồi đó anh tin.” Anh đáp, “Về sau anh cũng từng nghĩ, có phải có người vu oan giá họa không, nhưng công ty đó sau bị niêm phong, bố anh lại không tìm được người đối chất, chuyện cứ thế kéo dài.”

“Vậy anh có từng nghĩ, người tố cáo là ai?” Tôi nhìn chằm chằm anh, “Hay nói cách khác, mấy khoản đầu tiên đó là do ai giao dịch?”

Sắc mặt Triệu Quân dần dần trắng bệch.