Tôi bẻ chiếc bánh rau nó mang tới, nếm thử.
Cũng được.
Nhưng không ngon bằng tôi làm.
“Cửa hàng thứ bảy làm đúng không? Bột ủ quá tay, thời gian hấp lâu hơn một phút.”
Chu Thục Lan trợn mắt há miệng.
“Chị nếm một miếng là biết cửa hàng nào làm à?”
“Lò của mỗi cửa hàng không giống nhau, áp lực hơi nước khác nhau, thành phẩm sẽ có khác biệt. Chị chạy cả mười cửa hàng rồi, lỗi của từng chỗ chị đều rõ.”
“Chị, bây giờ chị thật sự khác rồi.”
Đúng là khác rồi.
Không phải vấn đề tiền bạc.
Mà là vấn đề con người.
Trước đây tôi cảm thấy mình chẳng là gì cả, một bà già nghỉ hưu, sống bằng một nghìn tám tiền lương hưu, toàn bộ giá trị chính là nấu cơm cho con gái con rể.
Bây giờ tôi biết tay nghề của tôi đáng tiền, kinh nghiệm của tôi đáng tiền, bản thân tôi đáng tiền.
Có những đạo lý đến sáu mươi mốt tuổi mới hiểu, cũng không muộn.
Cuộc sống tiếp tục đi về phía trước.
Trần Khả và Lưu Sướng ngày nào cũng như thường lệ tới ăn cơm, tám trăm tệ tiền thức ăn đúng ngày mùng Một hàng tháng đều được đặt trên bàn trà.
Lưu Sướng rửa bát chưa bỏ một lần nào.
Nợ thẻ tín dụng đã trả một nửa, còn hơn sáu vạn.
Lưu Sướng biểu hiện ở công ty mới không tệ, lương tháng tăng lên bảy nghìn.
Trần Khả cũng được thăng làm giám sát, lương tháng tám nghìn năm.
Tôi chưa từng giúp chúng trả một xu nợ nào.
Không phải keo kiệt.
Là nguyên tắc.
Một tối nọ ăn xong, lúc Lưu Sướng rửa bát bỗng nói một câu.
“Mẹ, trước đây con thật sự khốn nạn.”
Tôi đang tưới hoa ngoài phòng khách, không tiếp lời.
“Ăn không uống không ở nhà mẹ nửa năm, đến tám trăm cũng không chịu góp. Mẹ nói con tính toán, con còn chê sườn mẹ nấu tanh… Mẹ, sườn của mẹ không tanh, là con trong lòng bực bội nên trút giận lên mẹ.”
Nước trong bình tưới tràn ra ngoài chậu hoa, tôi lau đi.
“Biết là được.”
“Mẹ, bây giờ mỗi ngày lúc rửa bát con đều nghĩ một chuyện.”
“Nghĩ gì?”
“Nghĩ trước đây ngày nào mẹ cũng nấu cơm, rửa bát, dọn bếp cho bọn con, một mình làm hết mọi việc, vậy mà bọn con đến một câu cảm ơn cũng không nói.”
Tôi quay người nhìn nó.
Nó đứng ở cửa bếp, tạp dề đầy vệt nước, trong tay còn cầm miếng giẻ rửa bát.
“Mẹ, con xin lỗi.”
Ba chữ.
Còn nặng hơn ba chữ “cảm ơn mẹ” hôm đó Trần Khả nói.
Tôi gật đầu.
“Đi lau bếp đi.”
“Vâng ạ.”
Có những chuyện, xin lỗi rồi không có nghĩa là đã qua.
Nhưng ít nhất chứng tỏ nó đang thay đổi.
Thay đổi vẫn tốt hơn không thay đổi.
Mấy ngày sau xảy ra một chuyện.
Triệu Xuân Mai tới.
Không phải tới đòi tiền, mà tới gây chuyện.
Không biết bà ấy nghe ở đâu về việc hợp tác giữa tôi và Phương Thụy, còn biết tôi có ba mươi ba phần trăm cổ phần.
Chiều hôm đó bà ấy trực tiếp xông tới cửa hàng “Điểm tâm Sư phụ Chu” phía nam thành phố.
Tôi đang ở bếp sau điều chỉnh công thức món mới, bánh đậu đỏ hoa quế, chuẩn bị tung ra dịp Trung thu.
Ngoài cửa bỗng truyền tới một trận ồn ào.
“Tôi là mẹ chồng của con gái bà chủ! Tôi phải vào!”
Tiểu Phương chắn phía trước.
“Dì ơi, bếp sau không thể tùy tiện vào…”
“Không được vào cái gì! Đó là thông gia của tôi! Tôi tìm bà ấy có việc!”
Tôi từ bếp sau đi ra.
Triệu Xuân Mai nhìn thấy tôi, một bước xông tới.
“Thông gia, bà giỏi thật đấy. Mở mười cửa hàng, kiếm tiền lớn rồi mà đến con rể mình cũng không lo?”
“Tôi phải lo gì?”
“Ba mươi mấy phần trăm cổ phần của bà đáng bao nhiêu tiền bà tự biết. Con trai tôi còn nợ hơn mười vạn, bà giả vờ không thấy?”
Tôi nhìn bà ấy.
“Chị Triệu, lần trước chúng ta đã nói rất rõ rồi. Nợ của chúng thì chúng tự trả.”
====Chương 18====
“Bà có tiền mà không giúp con rể mình, bà còn là người không?”
Trong cửa hàng có hơn mười khách, tất cả đều nhìn chúng tôi.
Tiểu Phương đứng bên cạnh cuống đến mặt trắng bệch.
Giọng tôi bình thản.
“Chị Triệu, chị làm loạn trong cửa hàng của tôi, ảnh hưởng việc kinh doanh của tôi. Tôi có phải người hay không tạm chưa bàn, hành vi này của chị có đáng để người khác tôn trọng không?”
Triệu Xuân Mai bị nghẹn một chút.
“Bà đừng chuyển chủ đề! Bà có nhiều tiền như thế…”
“Tôi có bao nhiêu tiền là chuyện của tôi. Nợ của con trai chị là chuyện của con trai chị. Nếu chị thấy xót con thì lấy tiền của chị ra giúp nó. Đừng nhìn chằm chằm vào túi tiền người khác.”
“Bà…”
“Nếu chị tiếp tục làm loạn, tôi báo cảnh sát.”
Mặt Triệu Xuân Mai đỏ tím.
Bà ấy quét mắt nhìn những vị khách đang xem náo nhiệt xung quanh, biết tiếp tục làm loạn thì người mất mặt là mình.
“Bà cứ chờ đấy.”
Bà ấy ném lại một câu rồi đi.
Tiểu Phương bước tới đỡ tôi.
“Sư phụ Chu, cô không sao chứ?”
“Không sao. Quay vào làm việc.”
Tôi quay lại bếp sau tiếp tục chỉnh món bánh đậu đỏ hoa quế.
Tay rất vững.
Tối Trần Khả và Lưu Sướng tới ăn cơm.
Trần Khả vừa vào cửa đã kéo tay tôi.
“Mẹ, con nghe nói rồi. Mẹ chồng con chạy tới cửa hàng mẹ làm loạn à?”
“Ừ.”
“Mẹ, con xin lỗi. Con không biết bà ấy sẽ…”
“Không liên quan tới con.”
Lưu Sướng đứng bên cạnh, sắc mặt xanh mét.
“Mẹ, con đã nói với mẹ con, bảo bà ấy sau này không được tới tìm mẹ nữa.”
“Con nói bà ấy có nghe không?”
Lưu Sướng cắn răng.