Nếu mười cửa hàng đều mở, tính mỗi cửa hàng doanh thu trung bình tháng mười lăm vạn, một năm tổng doanh thu một nghìn tám trăm vạn.
Lợi nhuận tính hai mươi phần trăm, một năm lợi nhuận ba trăm sáu mươi vạn.
Ba mươi phần trăm của tôi chính là một trăm lẻ tám vạn.
Một trăm lẻ tám vạn.
Tôi sáu mươi mốt tuổi.
“Giám đốc Thẩm, tôi có một câu hỏi.”
“Dì hỏi đi.”
“Tiền cậu đầu tư, lỡ lỗ thì sao?”
“Lỗ là chuyện của tôi. Dì không cần gánh bất kỳ rủi ro nào.”
“Vậy công thức của tôi?”
“Công thức mãi mãi thuộc về dì. Điều này sẽ được ghi trong hợp đồng.”
Tôi nghĩ hai giây.
“Tôi muốn ba mươi lăm phần trăm.”
Thẩm Hướng Đông ngẩn ra, sau đó cười.
“Dì Chu, dì không giống một bà già làm điểm tâm cả đời chút nào.”
“Bà già làm điểm tâm cả đời cũng biết mình đáng giá bao nhiêu. Công thức của tôi, tay nghề của tôi, cả gương mặt của tôi, những thứ các cậu dùng để quảng bá đều là tôi. Ba mươi phần trăm, ít.”
Phương Thụy ngồi bên cạnh căng thẳng đến lòng bàn tay đổ mồ hôi.
Thẩm Hướng Đông nhìn tôi rất lâu.
“Ba mươi ba phần trăm. Tôi nhượng tối đa đến đây.”
“Chốt.”
Hôm đó từ trà lâu đi ra, Phương Thụy xoa hai tay.
“Dì Chu, màn đàm phán vừa rồi của dì đẹp quá. Tôi còn không dám trả giá với anh ấy.”
“Có gì mà không dám? Anh ta đầu tư cho cậu không phải làm từ thiện, mà là thấy cậu có thể kiếm tiền. Nếu anh ta đã coi trọng cậu, chứng tỏ anh ta cần cậu. Người ta cần cậu, cậu liền có tự tin.”
Phương Thụy nhìn tôi, rất lâu mới thốt ra một câu.
“Dì Chu, dì thật sự không giống người sáu mươi mốt tuổi.”
“Sáu mươi mốt tuổi thì sao? Sáu mươi mốt tuổi là không được có đầu óc à?”
====Chương 16====
Hợp đồng được ký.
Sau khi ba triệu được chuyển vào tài khoản, Phương Thụy bắt đầu điên cuồng chọn địa điểm, sửa sang, tuyển người.
Nhiệm vụ của tôi là đào tạo.
Mười cửa hàng ít nhất cần ba mươi thợ điểm tâm, ba học trò dưới tay tôi hoàn toàn không đủ.
Phương Thụy đăng thông báo tuyển dụng lên mạng, một tuần nhận hơn hai trăm hồ sơ.
Ngày phỏng vấn tôi đích thân ngồi tuyển.
Người tới đủ kiểu: đầu bếp trẻ được đào tạo bài bản, thợ điểm tâm làm ở khách sạn mười năm, cũng có những chị đã nghỉ hưu giống tôi.
Tôi chỉ nhìn một thứ, bàn tay.
Bảo mỗi người tại chỗ nhào một khối bột trong năm phút.
Tay vững thì ở lại, tay run thì đi.
Cuối cùng chọn mười lăm người.
Cộng ba học trò cũ và năm nhân viên cũ, tổng cộng hai mươi ba người.
Thời gian đào tạo một tháng.
Mỗi ngày từ bảy giờ sáng đến bốn giờ chiều, một mình tôi dạy hai mươi ba học viên.
Đến lúc dạy tôi mới phát hiện, hóa ra “biết làm” và “biết dạy” là hai chuyện khác nhau.
Có những bước tôi làm ba mươi năm, tay tự nhiên biết phải làm thế nào, nhưng muốn dùng lời nói giải thích ra để người khác hiểu rồi làm lại giống hệt, hoàn toàn là một năng lực khác.
Tuần đầu tôi gần như nói khản cả cổ.
Tuần thứ hai tôi học cách dùng chữ và hình ảnh thay lời nói.
Tôi bảo Phương Thụy cử người chụp từng bước, kèm giải thích bằng chữ, làm thành một cuốn sổ nhỏ.
“Sổ tay thao tác Điểm tâm Sư phụ Chu”.
Ba mươi hai trang, từ trộn bột đến thành phẩm, mỗi bước đều có ảnh và số liệu.
Phương Thụy xem cuốn sổ ấy xong nói một câu.
“Dì Chu, cuốn sổ này đáng giá năm mươi vạn.”
Tôi không biết có đáng năm mươi vạn hay không.
Nhưng tôi biết, có cuốn sổ này rồi, cho dù sau này tôi không còn ở đây nữa, những món điểm tâm này vẫn có thể tiếp tục được làm ra.
Ngày kết thúc đào tạo, hai mươi ba học viên cúi chào tôi.
“Cảm ơn Sư phụ Chu.”
Tôi đứng trước bàn thao tác, nhìn những gương mặt trẻ, không trẻ, đủ mọi kiểu trước mặt.
Có một khoảnh khắc, sống mũi tôi cay lên.
Nhưng tôi không khóc.
“Đừng cảm ơn tôi. Học cho tốt tay nghề, làm cho tốt cái bánh bao, không phụ người ăn bánh của các bạn. Đó chính là lời cảm ơn tốt nhất.”
Mười cửa hàng lần lượt khai trương.
Hai cửa hàng phía đông, ba phía nam, hai phía bắc, ba phía tây thành phố.
Tháng đầu khai trương, tổng doanh thu một trăm sáu mươi vạn.
Tháng thứ hai, hai trăm mười vạn.
Đến tháng thứ ba, hai trăm bốn mươi vạn.
Phần chia ba mươi ba phần trăm của tôi, sau khi trừ các loại chi phí và thuế…
Phương Thụy chuyển cho tôi một khoản tiền.
Mười một vạn sáu nghìn bảy trăm.
Một quý.
Gần mười hai vạn.
Tôi nhìn số dư thẻ ngân hàng, ngồi trên ghế trước cây ATM mười phút không nhúc nhích.
Bốn mươi hai vạn tám nghìn.
Đây là lúc tôi có nhiều tiền nhất trong đời.
Về nhà tôi không kể chuyện này với bất kỳ ai.
Nhưng có những chuyện không giấu được.
Chu Thục Lan sang chơi, mang theo một túi điểm tâm.
“Chị, em mua một hộp bánh rau với một hộp bánh bột gạo ở ‘Điểm tâm Sư phụ Chu’ của chị, xếp hàng hai mươi phút đấy. Cửa hàng chị bây giờ làm ăn tốt lắm.”
“Cũng được.”
“Cũng được? Lúc xếp hàng em nghe người bên cạnh nói toàn thành phố các chị có mười cửa hàng rồi? Rốt cuộc chị kiếm bao nhiêu?”
“Đủ tiêu.”
Chu Thục Lan nhìn chằm chằm tôi.
“Chị thay đổi rồi.”
“Thay đổi chỗ nào?”
“Trước đây chị mở miệng đòi ai tám trăm tệ tiền thức ăn còn ngại. Bây giờ chị mở mười cửa hàng, nói ‘đủ tiêu’ mà mắt cũng không chớp.”
====Chương 17====