“Thế thì dùng thủ đoạn phi chính quy.” Giọng tôi lạnh ngắt. “Đối phó với sói lang thì không thể dùng cách cư xử với bầy cừu được. Tôi cần một đội ngũ kỹ thuật tuyệt đối đáng tin cậy, và quyền truy cập bản sao chép lưu trữ cấp cao nhất của máy chủ công ty.”
Tần tổng nhìn tôi vài giây, rồi gật đầu: “Tôi cho cô. Toàn bộ phòng Kỹ thuật tùy cô điều động. Nhưng tôi chỉ có một yêu cầu: Ba ngày. Ba ngày sau, tôi phải có kết quả.”
Ba ngày, để tìm ra một tên nội gián cáo già, xảo quyệt núp lùm trên đỉnh cao quyền lực. Đây là một nhiệm vụ gần như bất khả thi.
Tôi không mặc cả: “Được.”
Ngay trong đêm, tôi lập ra một tổ chuyên án. Thành viên chỉ gồm hai người: Tôi và Giám đốc Kỹ thuật.
Trong một căn phòng kín bị cách ly vật lý với mạng lưới bên ngoài, chúng tôi bắt đầu chuỗi ngày làm việc không ngủ.
Dữ liệu khổng lồ đổ về như thác lũ.
Trên bề mặt, vị giám đốc nào cũng hoàn hảo không tì vết. Lý Vĩ, đại diện cho phe bảo thủ, người chống đối Tần tổng gay gắt nhất, cũng là kẻ đáng ngờ nhất. Nhưng mọi dòng tiền giao dịch của ông ta đều trong sạch rành rành. Các giám đốc khác cũng chẳng để lộ bất cứ đuôi cáo nào.
Hai ngày trôi qua, chúng tôi vẫn trắng tay.
Mắt Giám đốc Kỹ thuật thâm quầng như gấu trúc: “Giám đốc Khương, cứ thế này không ổn đâu. Bọn họ quá sạch sẽ, giống như có người đã cất công xóa sạch dấu vết vậy.”
Câu nói của anh ta làm tôi bừng tỉnh.
*Xóa sạch dấu vết.*
Đúng vậy. Nếu tên nội gián kia thực sự tồn tại, hắn chắc chắn đã dọn dẹp sạch sẽ mọi dấu vết bất lợi. Cứ men theo manh mối mà tìm thì có mò kim đáy bể cũng không ra.
Chúng ta phải buộc hắn tự chui đầu vào rọ.
Nhìn những dữ liệu phức tạp chằng chịt trên màn hình, một kế hoạch táo bạo dần thành hình trong đầu tôi.
Sáng sớm hôm sau, tôi đệ trình một bản báo cáo cho Tần tổng. Một bản đánh giá rủi ro ngụy tạo về dự án “Hoa Trình Số 2”.
“Tần tổng, cứ theo kế hoạch của tôi, gửi bản báo cáo này cho toàn bộ Hội đồng quản trị. Nói rằng module cốt lõi của dự án đang có một lỗ hổng chí mạng. Chúng ta sẽ tiến hành nâng cấp hệ thống từ xa khẩn cấp vào đúng 9 giờ tối mai. Lúc đó, cần mỗi vị giám đốc nhập khóa xác thực cấp cao nhất của mình để cấp quyền.”
Tần tổng nhìn tôi, hiểu ngay ý đồ: “Cô định dùng một lỗ hổng giả để dụ rắn khỏi hang?”
“Đúng thế. Lỗ hổng này là thật hay giả, chỉ có hai chúng ta biết. Nếu tên nội gián muốn dự án thất bại hoàn toàn, hắn nhất định sẽ tìm cách phá hoại đợt ‘nâng cấp’ đó. Và đó chính là thời cơ tốt nhất để chúng ta tóm sống hắn.”
“Như thế mạo hiểm quá!” Tần tổng tỏ vẻ do dự. “Nếu hắn không cắn câu thì sao?”
“Hắn sẽ cắn.” Tôi nhìn Tần tổng, ánh mắt quả quyết. “Bởi vì sự tham lam và nỗi sợ hãi sẽ làm hắn mờ mắt.”
Kế hoạch bắt đầu.
8 giờ 50 phút tối hôm sau. Tôi và Tần tổng ngồi trong phòng camera giám sát.
Trên màn hình lớn chia làm 8 khung hình nhỏ. Mỗi khung hình tương ứng với giao diện đăng nhập cấp quyền của một giám đốc.
Thời gian đếm ngược từng phút, từng giây.
8 giờ 59 phút.
Bảy vị giám đốc lần lượt nhập mã khóa. Xác thực thành công, đèn xanh bật sáng.
Chỉ duy nhất khung hình của Lý Vĩ vẫn im lìm không động tĩnh.
Nhịp thở của Tần tổng dồn dập: “Là ông ta!”
Nhưng tôi lắc đầu: “Không, không phải ông ta. Lý Vĩ tuy bảo thủ, nhưng ông ta sẽ không dùng cách này để hủy hoại công ty. Ông ta chỉ đang bày tỏ sự bất mãn và chống đối của mình thôi.”
“Thế thì là ai?”
Đúng lúc đó…
Một khung hình không ai ngờ tới bỗng chớp nháy báo động đỏ rực.
Bị từ chối cấp quyền! Không những thế, một luồng dữ liệu khổng lồ đang men theo cổng xác thực, xâm nhập ngược lại máy chủ của chúng tôi!
Tần tổng bật phắt dậy: “Là chú Đổng!”
Giao diện báo động đó lại thuộc về người nắm giữ quyền lực tối cao của công ty – Đổng Chấn Hoa!