Nghĩ tới đây, trong lòng ta ý lạnh càng sâu.

“Tiêu Ngao Trần, tội đổi công chúa của ngươi quả thật không đáng chết, nhưng ngươi cấu kết với ngoại địch, ý đồ mưu phản, bằng chứng định tội của ngươi hiện giờ đang ở ngay trong phủ này!”

“Người đâu, lục soát cho bổn công chúa!”

Lời vừa dứt, cấm quân do phụ hoàng mang tới lập tức xông vào các phòng, bắt đầu lục soát khắp nơi.

Tiêu Ngao Trần toàn thân run rẩy, khó tin mà nhìn ta.

Ta cũng lạnh lùng nhìn hắn.

Kiếp trước, hắn hại ta quốc phá gia vong.

Phụ hoàng mẫu hậu của ta, cùng các hoàng huynh đều bị hắn ngược sát.

Huyết hải thâm cừu bực này, ta không thể quên, cũng không dám quên!

Ta muốn hắn, hoàn trả lại gấp ngàn gấp vạn lần.

Kiếp này, hắn và Giang Nhược Hạm, đều sẽ không có kết cục tốt đẹp!

Rất nhanh, toàn bộ tướng quân phủ đã bị lục soát một lượt.

Sau khi lục soát xong, thống lĩnh cấm quân quỳ trước mặt ta, mặt đầy vẻ khó xử mở miệng.

“Khởi bẩm Hoàng thượng, chúng thần không tìm thấy bất cứ thứ gì!”

Thân hình ta lảo đảo, suýt nữa ngã gục xuống đất.

Sao có thể, sao có thể không có gì chứ!

Rõ ràng lúc này ở kiếp trước hắn đã thông địch, lẽ nào hắn thật sự nghe được tiếng gió từ trước, nên đã đem giấu nhẹm chứng cứ đi rồi?

Ta vắt óc suy nghĩ không ra, Tiêu Ngao Trần lại nhếch môi cười lạnh.

Hắn mang khuôn mặt đầy ấm ức mà hướng về phía phụ hoàng dập đầu lần nữa.

“Hoàng thượng, thần bị oan a!”

“Là Trưởng công chúa đối với thần nhân ái sinh hận, nói miệng không bằng chứng muốn vu oan cho thần, cầu Hoàng thượng làm chủ!”

Phụ hoàng cũng khó xử nhìn ta.

Ta ổn định lại tâm thần, cố làm ra vẻ trấn định nói:

“Tiêu Ngao Trần, cho dù không thể từ trong phủ của ngươi tìm ra chứng cứ, nhưng tội ngươi lén lút nuôi tư binh, cũng đủ để ngươi hạ ngục rồi!”

Nghe thấy vậy, phụ hoàng không khỏi biến sắc.

Nuôi dưỡng tư binh, qua các triều đại đều là trọng tội, gần như ngang bằng với mưu phản.

Hắn nếu như không thể chối cãi, tất nhiên là phải bị chặt đầu thị chúng!

Ta cười lạnh sai người đem gia đinh trong phủ hắn giải tới.

Đưa tay kéo ống tay áo của tên đó, cho mọi người xem xét tay của hắn.

Trên tay gia đinh vô số vết chai sần, đều là do cầm nắm binh khí mà thành.

Phụ hoàng giận dữ mắng mỏ, lại là một cước đá vào người Tiêu Ngao Trần.

“Tiêu Ngao Trần, ngươi thật là to gan lớn mật, dám tại tướng quân phủ nuôi tư binh, ngươi muốn chết!”

Tiêu Ngao Trần cũng không ngờ, ta lại có thể quan sát tỉ mỉ tới vậy.

Hắn hết đường chối cãi, chỉ đành chật vật nằm rạp trên đất, mặt xám như tro.

Nụ cười của ta càng thêm lạnh lùng.

“Các ngươi còn không mau đem Tiêu tướng quân giải đi, đưa vào trong thiên lao!”

Cấm quân nhận lệnh, nắm lấy cổ áo Tiêu Ngao Trần lôi ra ngoài phủ.

Mặc kệ hắn giãy giụa gào khóc thế nào, cũng đều vô dụng.

Mắt thấy đại thế đã mất, lão phu nhân đột nhiên chống gậy xông vào trong phòng mình.

Một lát sau, bà ta ôm một thanh trường kiếm, run rẩy quỳ rạp trước mặt phụ hoàng.

“Hoàng thượng, con trai ta làm trái vương pháp, trách ta quản giáo không nghiêm!”

“Nhưng người không thể giết nó a!”

“Đây là Thượng phương bảo kiếm do Tiêu lão tướng quân để lại, lão thân nguyện dùng nó để đổi lấy mạng của con ta!”

Chương 7

7.

Sắc mặt phụ hoàng biến đổi đột ngột.

Vật lão phu nhân ôm trong ngực, quả thật là Thượng phương bảo kiếm.

Tiêu lão tướng quân trung dũng vẹn toàn, từng vì cứu Tiên hoàng mà mấy lần dấn thân vào nguy hiểm.

Tiên hoàng cảm kích ông trung quân báo quốc, đặc biệt ban thưởng Thượng phương bảo kiếm.

Trừ tội lớn như mưu phản và phản quốc ra, mọi tội trạng khác đều có thể miễn trừ.

Di nguyện của Tiên hoàng, ngay cả phụ hoàng, cũng không thể không tuân thủ.

Ánh mắt ta đầy phẫn hận, nhưng cũng đành bất lực.