Ôn Thiên Thừa toàn thân dính máu, chậm rãi đứng dậy.
Hắn nhìn ta, trong mắt là khát vọng được sống.
“Nơi này chỉ có thể để một người sống.” Ta nhắc lại một lần nữa.
Ánh mắt Ôn Thiên Thừa chuyển sang phu nhân trên xe đẩy.
“Mẫu thân,” hắn siết chặt đao, từng bước tiến gần.
“Xin đừng trách, nhi tử nay quan lộ hanh thông, tiền đồ rộng mở, không thể chết được.”
Kiếp trước, Ôn Thiên Thừa cũng từng nói thế.
Khi ta mới được rước về phủ, hắn bảo:
“Ta nay quan vận hanh thông, không thể có một muội muội từ thôn quê, sẽ bị đồng liêu chê cười.”
Thế là, ta chưa từng được chính thức nhận tổ quy tông.
Về sau, thư sinh từ hôn, hắn nói:
“Thể diện hầu phủ bị ngươi vứt sạch, đến một thư sinh nghèo cũng chê ngươi, thì hầu phủ sao dám nhận?”
Vậy nên ta liền trở thành vật để ai cũng có thể giẫm lên.
Mãi đến khi phu nhân hầu phủ trên xe đẩy tắt thở.
Ôn Thiên Thừa mới quay sang nhìn ta.
Hắn nhẹ nhàng gọi:
“Muội muội, sau này huynh và muội…”
Chữ cuối chưa kịp nói ra, sau lưng hắn, Thôi Nguyệt Nhi nhặt lấy thanh đao còn lại, cắm thẳng vào đầu hắn.
Ta cười sảng khoái, vỗ tay khen nàng một tiếng.
Thôi Nguyệt Nhi cũng bật cười ngây ngốc, vừa cười vừa nói:
“Nơi này, chỉ có thể để một người sống.”
10
Thôi Nguyệt Nhi tóc tai rối bời, lao ra khỏi hầu phủ.
Gặp ai cũng gào:
“Thế tử điên rồi! Giết cả nhà còn chưa đủ, còn muốn giết cả đứa bé trong bụng ta!”
Nói xong, liền thấy máu loang dưới váy, lập tức chuyển dạ.
Chờ đến khi người ta đuổi tới.
Chỉ thấy tiểu viện đã bốc cháy ngùn ngụt.
Còn ta, gục ngã trước cửa viện, trên lưng cắm một thanh đoản đao.
Ta được người đưa đến y quán, giành lại một mạng sống.
Còn Thôi Nguyệt Nhi thì không thể qua khỏi, dốc cạn sức lực sinh hạ một đứa trẻ rồi lìa đời.
Chỉ trong một đêm, hầu phủ chết sạch, chỉ còn lại tiểu thiếu gia mới sinh và tiểu thư vừa nhận tổ quy tông.
Chuyện Ôn Thiên Thừa nổi điên giết người, Thôi Nguyệt Nhi có để lại nhiều điều nghi vấn.
Nhưng Thánh nhân không muốn điều tra thêm, liền vội vã kết án.
Nhi tử của Thôi Nguyệt Nhi được phong làm thế tử mới của Trường Hưng hầu.
Đợi đến khi nó đội mũ trưởng thành sẽ kế thừa tước vị.
Trước ngày ấy, mọi việc trong hầu phủ đều giao cho ta chưởng quản.
Thánh nhân còn ban cho một tòa phủ mới.
Quan sai đem hộ tịch đến.
Ta đặt tên cho con của Thôi Nguyệt Nhi là Ôn Thiên Bồng.
Còn tên của ta ghi trong hộ tịch là Tề Bồng Hào.
Phủ cũ rất nhanh bị dỡ bỏ.
Thỉnh cao tăng tới, tụng kinh ba ngày trên nền gạch đổ nát.
Ta đứng giữa đám người, trông về nơi hoang tàn, lòng thầm nghĩ — không biết Phật có độ được lũ người ô uế nhà họ Ôn chăng.
Nhưng rất nhanh, ta chẳng còn tâm trí nghĩ ngợi gì nữa.
Hai đời cộng lại, ta chưa từng đọc sách, ngoài giết người ra chẳng tinh thông gì cả.
Giờ đây lại phải làm chủ một phủ hầu, chuyện gì cũng phải học.
Trong cung phái người đến chỉ dạy.
Ta học lận đận, từng bước một, lại phải phân tâm chăm sóc Ôn Thiên Bồng.
Ôn Thiên Bồng lớn lên trong phủ mới, chẳng hay biết gì về chuyện xưa.
Nó gọi ta là trưởng tỷ, cả đời chỉ nhận ta là tỷ tỷ duy nhất.
Khi Ôn Thiên Bồng mười tuổi, học ở Hồng Văn quán, có kẻ gièm pha sau lưng nó, nhắc lại chuyện cũ của hầu phủ.
Lại còn nói chức thế tử kia là đoạt từ tay người khác mà có.
Tan học, Ôn Thiên Bồng khóc thút thít nhào vào lòng ta, hỏi ta: “Tỷ tỷ, ngoại thất sinh nghĩa là gì?”
Đêm hôm ấy, ta lẻn vào phòng đứa bé kia.
Bóp cổ nó, nhét thuốc câm vào miệng.
Từ đó về sau, nó chẳng thể nói thêm lời nào nữa.
Ta bảo hộ Ôn Thiên Bồng, giống như khi xưa Lão Tề từng bảo hộ ta.
Ta mong nó sống được thật lâu, thật vững vàng.
Hơn nữa, ta đã giết mẫu thân của nó, cũng nên đối đãi với nó tử tế một chút.
Năm đó, thuốc giục sinh là ta ép Thôi Nguyệt Nhi uống.