Bởi ta đã nói: nhà này, chỉ được một người sống.

———–

Mười năm sau, Ôn Thiên Bồng thi đỗ trạng nguyên, được phong tước kế thừa danh vị Trường Hưng hầu.

Hôm y vào triều nhận ấn tín, ta đứng nơi xa, lặng lẽ nhìn theo bóng áo mũ chỉnh tề ấy, bỗng nhớ tới năm xưa mình cũng từng đứng dưới nắng, mong có người dẫn đường chỉ lối.

Song đời ta, vốn chẳng ai vì ta mà bước ra, ta liền tự mình dẫm lên máu mà đi tới.

Có người hỏi ta, một nữ nhân từ thôn dã bước lên chủ vị, giết cha huynh, hại mẹ muội, giết oan kẻ nói xấu, lòng có khi nào thấy bất an?

Ta chỉ cười đáp:

“Ta từng sống như cỏ dại, người giẫm lên chẳng thấy đau, người chém xuống chẳng cần nghĩ. Thế thì, cớ sao khi cỏ mọc thành đao lại không thể trả máu bằng máu?”

Về sau, Ôn Thiên Bồng cưới vợ, sinh con, hậu duệ đầy đàn, phủ đệ khôi phục vinh quang như thuở trước.

Ta vẫn ở lại trong phủ, không gả chồng, không sinh con, một thân một mình sống giữa danh vọng và cô quạnh.

Ta trồng một vườn cỏ bồng hào sau hậu viện, mỗi ngày tưới nước, tỉa lá, nhớ lại cái tên mà Lão Tề năm xưa đã đặt cho ta với kỳ vọng ta sống như cỏ – dẫu nghèo hèn cũng quật cường, dẫu bị dẫm nát vẫn mọc lên từ đất.

Cho đến một ngày, khi ráng chiều đỏ rực cuối chân trời, ta tựa lưng bên giếng cạn, khẽ khàng nhắm mắt.

Không ai khóc than, không ai hay biết.

Chỉ có mùi cỏ trong gió, nhẹ nhàng lay động, như tiễn ta về nơi vô thanh vô sắc.