“Đi cho tử tế, không thì để ta dắt thủ cấp ngươi đi xem trò vui.”
Ôn Thiên Dao sợ đến vãi cả quần, một đường vừa đi vừa rỏ nước, chẳng khác gì ta năm xưa.
Đến thư phòng, Ôn Thiên Thừa vừa mới tỉnh lại.
Ta đá cho hắn bất tỉnh thêm lần nữa, rồi chỉ vào hai kẻ dưới đất hỏi nàng:
“Kẻ nào là gian phu của ngươi?”
Ôn Thiên Dao nay đã mười tám, chưa từng bàn chuyện hôn sự.
Nàng thường làm nũng, xin ở bên mẫu thân thêm vài năm.
Phu nhân thương nàng, liền cho nàng tùy ý.
Nhưng kiếp trước, cái ngày nàng nói ta mạo phạm quý nhân, thật ra là ngày nàng tư thông với người khác.
Lại bị ta — kẻ đang bị chó rượt giành ăn — bắt gặp.
Tiếc rằng khi ấy ta đói đến hoa mắt choáng đầu, lại lập tức bị người giẫm dưới chân, trừ thanh âm của Ôn Thiên Dao, ta chỉ nhớ kẻ tư thông cùng nàng mặc triều phục, bên hông mang ngọc bài khắc chữ “Ôn” mà chỉ chủ nhân hầu phủ mới có.
Khi ấy, người vào triều làm quan trong hầu phủ chỉ có Trường Hưng hầu và Ôn Thiên Thừa.
Lúc đầu ta ngỡ là Ôn Thiên Thừa, bởi Ôn Thiên Dao khi ấy mới mười sáu, nếu thực sự yêu một nam nhân lớn hơn mình ba mươi tư tuổi, đúng là chuyện cười thiên hạ.
Nhưng sau khi trọng sinh, nhìn thấy Thôi Nguyệt Nhi – kẻ đồng tuổi với Ôn Thiên Dao, ta liền do dự.
Bởi vì, trên đời này, đúng là có những chuyện buồn cười đến thế.
9
Ôn Thiên Dao vẫn giả vờ hồ đồ.
Nàng khóc lóc: “Ta biết tỷ tỷ oán ta cướp đi vị trí, nhưng tỷ tỷ cũng không nên giết chóc bừa bãi, á…”
Ta một quyền đánh rụng ba chiếc răng của nàng.
“Gian phu của ngươi là ai?”
Ôn Thiên Dao run rẩy đưa tay chỉ về phía Ôn Thiên Thừa.
Ta gật đầu, trói nàng vào gốc cây mà đời trước nàng đã dùng để trói ta.
Sau đó, ta không nghỉ ngơi một khắc, lập tức trói cha con họ ném vào tiểu viện.
Rồi lại mượn xe đẩy đưa phu nhân hầu phủ đến đó.
Tiện thể, mời luôn Thôi Nguyệt Nhi đang sắp lâm bồn.
Thôi Nguyệt Nhi bị dọa đến choáng váng.
Ta biết nàng dù không bị trói cũng chạy chẳng nổi, liền hỏi:
“Ngươi có muốn làm hầu phu nhân chăng?”
Thôi Nguyệt Nhi sững người, chốc lát sau liền do dự gật đầu.
“Vậy thì ngoan ngoãn, chớ lên tiếng, hiểu chưa?”
Lần này, Thôi Nguyệt Nhi gật đầu như gà mổ thóc.
Ngay sau đó, ta nhóm bếp than, ném vào hai khối sắt.
Chờ chúng đỏ rực lên như kiếp trước, chỉ là lần này chính tay ta nhét sắt vào miệng Ôn Thiên Dao.
Khi khối sắt áp sát mặt nàng, ta còn ngửi thấy mùi thịt cháy.
Nhiệt độ cao làm cháy miếng vải trong miệng nàng.
Toàn bộ khuôn mặt nàng bốc lửa.
Sau lưng, Thôi Nguyệt Nhi nôn đầy đất.
Trên xe đẩy, phu nhân hầu phủ bài tiết ra mùi hôi khó ngửi.
Ta dùng kẹp sắt nung đỏ làm cho Ôn Thiên Thừa và Trường Hưng hầu tỉnh lại, ép họ tận mắt chứng kiến cái chết của Ôn Thiên Dao.
Ôn Thiên Thừa gào khóc đến khản giọng.
Ta ghé sát tai Trường Hưng hầu, cười bảo:
“Phụ thân à, nhi tử ngươi đắc chí nhất, cùng tiểu nữ nhi ngươi yêu thương nhất, sớm đã tư tình vụng trộm sau lưng ngươi.”
Cười đủ rồi, ta cởi dây trói cho hai cha con họ.
Ném hai thanh đoản đao trước mặt.
“Nơi này, chỉ được một người sống sót. Tùy các ngươi chọn.”
Ôn Thiên Thừa không chút do dự, nhặt đao đâm Trường Hưng hầu.
Vừa đâm vừa gào:
“Sao phụ thân còn đưa nó về làm gì?”
Kiếp trước, Trường Hưng hầu từng nói với ta, điều khiến ông ta kiêu ngạo nhất chính là huynh muội hòa thuận, tình thâm như tay chân.
Đó là điều ông chưa từng được hưởng thuở nhỏ.
Cho nên, ông không cho phép một nữ nhi không ai hoan nghênh như ta phá vỡ sự yên ấm ấy.
Ông hạ lệnh giam ta trong tiểu viện, mặc kệ ta sống chết.
Rõ ràng biết đám con của ông làm gì với ta, nhưng ông chỉ đứng ở cửa viện lặng lẽ nhìn.
Ánh mắt khi ấy còn mang theo chút tán thưởng.
Tựa như nhìn thấy chính mình năm xưa sau khi kế thừa tước vị hành hạ đệ đệ thứ xuất.