Tôi vừa dứt lời, ông đã giật điện thoại, giọng đầy lửa giận:
“Thằng súc sinh đó! Nhà họ Trần thật quá đáng! Vãn Vãn, con chờ ba, ba đến ngay tìm tụi nó tính sổ!”
“Ba! Ba đừng đi!” – Tôi lập tức ngăn ông lại – “Ba mẹ tuyệt đối đừng đến tìm họ. Bây giờ họ giống như bầy chó điên, ai đến gần sẽ bị cắn. Chuyện này, ba mẹ cứ giao hết cho con và dì xử lý.”
“Không được! Con là con gái ba! Bị người ta đánh, ba không ra mặt thì còn là đàn ông gì nữa!”
“Ba, nghe con nói.” – Tôi dịu giọng – “Điều quan trọng nhất bây giờ là ba mẹ phải bảo vệ bản thân. Con đoán họ sắp tìm đến nhà mình làm loạn. Ba mẹ nhớ kỹ, bất kể họ nói gì, làm gì – đừng mở cửa, gọi công an ngay. Nói với họ có người đột nhập và quấy rối.”
Bên kia im lặng.
Tôi biết ba mẹ mình cả đời sống lương thiện, chưa từng to tiếng với ai, càng không dính dáng đến cảnh sát.
“Còn nữa,” – tôi tiếp tục – “nếu hàng xóm hay đồng nghiệp hỏi gì, ba mẹ cứ nói: tin tưởng pháp luật sẽ cho con công bằng. Ngoài ra, không biết gì, không nói gì cả. Ba mẹ phải tin con – con sẽ xử lý được.”
Im lặng thêm một lúc.
Cuối cùng, mẹ tôi nghẹn ngào nói: “Vãn Vãn… con chịu khổ rồi…”
“Mẹ, con không thấy khổ.” – Tôi nói – “Con chỉ thấy may là mình tỉnh ra sớm. Mình cứ coi như chưa từng có chàng rể đó. Từ nay trở đi, nhà mình với nhà họ – không còn liên quan gì nữa.”
Trấn an xong ba mẹ, tôi nhắn tin cho sếp trực tiếp.
Tôi xin nghỉ ba ngày vì “giải quyết việc gia đình khẩn cấp”. Sếp nhanh chóng trả lời “OK”, không hỏi thêm gì.
Làm xong tất cả, tôi thấy như vừa đánh xong một trận chiến.
Hơn tám giờ tối, chuông cửa vang lên.
Tôi nhìn qua mắt mèo, thấy là dì nên mới mở cửa.
Dì mang theo một hộp giữ nhiệt và một tập tài liệu dày.
“Dì nhờ trợ lý hầm cho cháu ít canh, uống chút cho ấm bụng.” – Dì đặt hộp canh lên bàn – “Đây là bản nháp thỏa thuận ly hôn và thư luật sư gửi phía bên kia. Cháu xem thử có cần bổ sung gì không.”
Tôi cầm tài liệu, ngồi xuống ghế xem kỹ từng trang.
Dì đúng là luật sư hàng đầu – bản thỏa thuận rõ ràng, chặt chẽ, không để sót chi tiết.
Ba điểm chính:
1. Hòa giải ly hôn.
2.
3. Chia tài sản: Tiền đặt cọc mua nhà, gia đình tôi đóng góp 800 ngàn, nhà Trần Dương chỉ có 200 ngàn. Yêu cầu phía họ hoàn trả đủ 800 ngàn + lãi suất ngân hàng tính từ ngày đóng tiền đến ngày ly hôn. Nhà để cho anh ta, khoản vay cũng anh ta tự gánh.
4.
Bồi thường tổn thất tinh thần: Vì đối phương có hành vi bạo lực gia đình nghiêm trọng, gây tổn thương cả thể chất và tinh thần – yêu cầu đền bù một lần 100 ngàn tệ.
Về tiền mừng cưới và tài khoản chung, trong thỏa thuận không đề cập.
“Tiền mừng với tiền trong tài khoản thì sao ạ?” – Tôi hỏi.
“Khoản đó phức tạp lắm, vừa là sính lễ, vừa là lương, vừa là quà của cả hai họ. Tính ra cũng là một mớ bòng bong.” – Dì giải thích.
“Chúng ta tập trung vào những vấn đề cốt lõi – nhà cửa và bạo lực, đây là những phần có bằng chứng, là lợi thế của mình. Còn khoản tiền đó, dùng làm đòn bẩy thương lượng. Nếu họ chịu thỏa hiệp hai điểm chính, mình có thể nhường chút. Nếu họ không biết điều, mình tính sổ đủ cả vốn lẫn lãi.”
Tôi gật đầu. Chiến lược của dì – đánh trúng điểm yếu nhất.
“Thư luật sư ngày mai dì sẽ cho người gửi thẳng đến nơi Trần Dương làm việc.” – Dì nhìn tôi – “Một khi thư được gửi đi, nghĩa là mọi thứ chính thức bước vào quy trình pháp lý. Không có đường quay lại nữa. Vãn Vãn, cháu thật sự chắc chắn chứ?”
Tôi nhìn dòng chữ “bạo lực gia đình” trong thỏa thuận, nhớ đến gương mặt vặn vẹo của Trần Dương, và câu nói “đánh mày là để dạy dỗ” của Lý Lan.
Tôi ngẩng đầu, ánh mắt kiên định:
“Cháu chắc chắn.”
8
Sáng hôm sau, tôi không bật điện thoại mà vào thư phòng của dì để đọc sách.
Tôi cần để đầu óc mình tạm thời thoát ra khỏi mớ hỗn độn đó.
Tầm khoảng mười giờ, dì gọi đến.
“Thư luật sư đã được gửi đến nơi Trần Dương làm việc, lễ tân đã ký nhận.”
“Vâng.”
“Nó có gọi cho cháu không?”
“Cháu tắt máy rồi.”
“Làm tốt lắm.” Dì nói, “Bước tiếp theo của bọn họ sẽ là hoảng loạn và phản ứng điên cuồng. Bên ba mẹ cháu, đã dặn dò hết chưa?”
“Rồi ạ, con bảo ba mẹ đừng tiếp chuyện, cứ gọi thẳng công an.”
“Ừ. Dì cũng đã sắp xếp người theo dõi quanh khu nhà ba mẹ cháu. Có gì là can thiệp ngay.”
Sự chu toàn của dì khiến tôi thấy yên tâm hơn bao giờ hết.
Tôi cúp máy, tiếp tục đọc sách, nhưng đầu óc thì đã lơ lửng ở nơi khác.
Tôi đang nghĩ, không biết khi Trần Dương nhận được thư luật sư tại công ty, phản ứng của anh ta sẽ như thế nào?
Một người sĩ diện như vậy, bị nhận thư tố cáo “bạo lực gia đình” ngay trước mặt đồng nghiệp, thì sắc mặt sẽ ra sao?
Là xấu hổ? Tức giận? Hay hoảng sợ?
Tôi đoán phần lớn là hoảng loạn và nổi khùng.
Tầm hai giờ chiều, tôi thấy chắc giờ là hợp lý, mới bật điện thoại lên.
Vừa mở máy, hàng loạt cuộc gọi và tin nhắn ập vào. Điện thoại rung liên tục suýt rơi khỏi tay.
Mấy chục cuộc gọi nhỡ – có từ Trần Dương, có từ Lý Lan, có từ Trần Bân, và cả những số lạ không rõ danh tính.
WeChat cũng nổ tung.
Biểu tượng của Trần Dương nhảy điên cuồng trong danh sách trò chuyện.
Tôi bấm vào xem.
Những dòng đầu tiên vẫn là truy hỏi tôi đang ở đâu, bắt tôi quay về.
Từ khoảng 10:30 sáng, giọng điệu lập tức đổi sang:
【Lâm Vãn!!! Cô bị gì vậy? Gửi thư luật sư đến chỗ tôi làm? Cô định hủy hoại tôi à?!】
【Đồ đàn bà độc ác! Tôi mù mới lấy cô!】
【Giờ cả công ty đều biết rồi! Cô định để tôi không còn mặt mũi sống tiếp đúng không?!】
【Tôi nói cho cô biết, ly hôn thì ly hôn! Cô đừng mong lấy được xu nào từ tôi! Nhà là của tôi! Tiền cũng là của tôi! Cô ra đi tay trắng cho tôi!】
【Cô đợi đấy! Tôi không để yên cho cô đâu!】
Qua màn hình thôi mà tôi cũng cảm nhận được sự tức tối và hoảng loạn đến phát điên của anh ta.
Tôi không trả lời, mà chuyển qua xem trang cá nhân của những người bạn chung.