“Về nói với anh cậu, với cả mẹ cậu. Cảm ơn vì món quà lớn này.”
“Mấy tấm ảnh này, tôi sẽ giao nộp cho tòa.”
“Còn chuyện rút đơn? Không đời nào.”
“Còn tiền? Một xu cũng đừng hòng. Tôi không chỉ đòi mười vạn bồi thường tổn thất tinh thần, mà tôi sẽ còn đòi thêm!”
“Ngoại tình trong hôn nhân, lừa dối ác ý – tôi sẽ bắt anh ta phải trả giá đắt nhất cho những gì đã gây ra!”
“Cả nhà các người – không ai thoát được đâu.”
12
Sắc mặt Trần Bân lập tức trắng bệch như tờ giấy.
Chắc anh ta không ngờ rằng “lễ vật trung thành” mà mình chuẩn bị kỹ càng không những không khiến tôi nhượng bộ, mà còn thổi bùng ngọn lửa quyết tâm trong tôi hơn bao giờ hết.
“Chị… sao chị có thể như vậy!” – anh ta lắp bắp. “Em đã giúp chị đến mức này rồi! Sao chị không nể tình chút nào?”
“Tình cảm?” – tôi hỏi lại, “Cả nhà các người, lúc nào từng nể tình tôi chứ? Khi Trần Dương đánh tôi, cậu đứng đó xem như trò giải trí. Khi mẹ cậu đến công ty tôi la lối om sòm, cậu ngồi quay livestream. Giờ cậu mang chuyện bẩn của anh cậu đến để mặc cả với tôi, rồi lại muốn tôi nói chuyện tình cảm với cậu?”
Tôi đứng dậy, nhìn xuống anh ta với ánh mắt khinh bỉ.
“Trần Bân, cậu với anh cậu, với mẹ cậu, cùng một giuộc. Ích kỷ, tham lam và ngu ngốc.”
“Về nói với họ đi, cuộc chơi mới chỉ bắt đầu.”
Nói xong, tôi không thèm liếc lại, quay lưng bỏ đi.
Dì tôi cũng gập laptop lại, đứng lên theo sau.
Ra khỏi quán cà phê, ánh nắng ngoài trời chói chang làm tôi phải nheo mắt.
Tôi hít một hơi thật sâu, cảm giác nghẹn ngào vì bị phản bội trong ngực mới dịu đi đôi chút.
“Quay hết rồi.” – dì bước đến bên tôi, đưa cho tôi một chiếc máy ghi âm nhỏ. “Cuộc nói chuyện vừa rồi, cũng đã ghi âm đầy đủ.”
Tôi cầm lấy máy, bỏ vào túi xách.
“Con ổn chứ, Vãn Vãn?” – giọng dì đầy lo lắng.
Tôi lắc đầu, rồi lại gật đầu.
“con ổn.” – tôi nói, “Chỉ là cảm thấy ba năm qua của mình thật nực cười.”
“Không phải lỗi của con.” – dì đáp, “con chỉ là người tốt, còn họ thì lợi dụng lòng tốt của con.”
Chúng tôi đi đến xe, dì chưa vội khởi động máy.
Dì quay sang tôi, nghiêm túc nói:
“Giờ chúng ta đã có bằng chứng ngoại tình rõ ràng. con có hai lựa chọn. Một là dùng những bằng chứng này làm át chủ bài trước tòa, đòi chia tài sản nhiều hơn và bồi thường tinh thần lớn hơn. Hai là…”
Dì ngừng lại một chút, rồi nói tiếp:
“Chúng ta có thể gửi những thứ này một cách ẩn danh đến cho cô gái đó. Hoặc, gửi thẳng đến nơi cô ta làm việc.”
Tôi sững người.
Tôi hiểu ý dì.
Trần Dương dám đối xử với tôi như vậy, đơn giản vì anh ta nghĩ mình vẫn còn đường lui. Mà cô gái kia, chính là con đường lui đó.
Vậy nếu tôi cắt đứt luôn cả đường lui đó thì sao?
Một người đàn ông ngoại tình trong hôn nhân, bắt cá hai tay – chuyện đó với bất kỳ người phụ nữ nào cũng đều không thể tha thứ.
Có khả năng cô gái đó cũng không biết đến sự tồn tại của tôi. Có khi, cô ta giống như tôi, cũng bị lời ngon tiếng ngọt của Trần Dương lừa gạt.
“Dì à,” – tôi nhìn dì, “dì có cách nào tìm ra thông tin cô ta không?”
Dì cười.
“Với một đội ngũ luật sư chuyên nghiệp, tìm ra một người từ vài bức ảnh – chẳng khó đâu.”
“Vậy tốt.” – ánh mắt tôi trở nên kiên định – “Cứ làm như thế đi.”
Tôi không phải kiểu người cao thượng.
Trần Dương đã phá nát hôn nhân của tôi, đạp đổ niềm tin của tôi vào tình yêu.
Vậy thì tại sao anh ta và con giáp thứ mười ba kia vẫn có thể bình yên ở bên nhau?
Anh ta khiến tôi khổ sở, tôi sẽ khiến anh ta khốn đốn hơn gấp bội.
Tôi muốn anh ta nếm trải cảm giác bị phản bội, bị lừa dối, và cuối cùng là bị cả thế giới quay lưng.
Tất cả những đau đớn mà anh ta đã gieo cho tôi, tôi sẽ trả lại – gấp trăm, gấp ngàn lần.
13
Nhóm của dì tôi làm việc với tốc độ đáng kinh ngạc.
Chỉ mất đúng một ngày, toàn bộ thông tin về cô gái kia đã được đặt ngay trước mặt tôi.
Cô ta tên là Tôn Duệ, là đàn em đại học của Trần Dương, hiện đang là giáo viên tiếng Anh tại một trung tâm đào tạo.
Trong hồ sơ có cả thời khoá biểu giảng dạy và ảnh chụp màn hình tài khoản mạng xã hội của Tôn Duệ.
Trên trang cá nhân của cô ta tràn ngập những hình ảnh mang hơi hướng tiểu tư sản: ẩm thực, du lịch, gym – nhìn vào thấy cuộc sống thật yên bình và thi vị. Một vài tấm ảnh có góc chụp và phông nền trùng khớp đến kỳ lạ với những bức hình Trần Bân đã đưa cho tôi – chỉ là không có mặt Trần Dương trong khung hình.
Cô ta đang đóng vai một quý cô độc thân sang chảnh.
Còn Trần Dương thì dùng một tài khoản phụ bí mật, để lại vô số bình luận mập mờ dưới các bài viết của cô ta:
“Duệ Duệ của anh xinh quá.”
“Nhớ em.”
“Lần sau dẫn em đi ăn món ngon hơn nữa nhé.”
Tôi lướt từng dòng một, dạ dày cứ như bị ai đó quặn xoắn, buồn nôn vô cùng.
Thì ra trong khi tôi chẳng hay biết gì, họ đã sớm sống với nhau như tình nhân suốt một thời gian dài.
Vậy còn tôi – người vợ chính danh thì sao? Không biết anh ta miêu tả tôi như thế nào trước mặt cô ta?
“Vãn Vãn, bước tiếp theo con muốn làm gì?” – dì hỏi tôi.
Tôi nhìn vào tấm ảnh của Tôn Duệ. Một gương mặt trẻ trung, xinh xắn, mang chút vẻ ngây thơ.
Nếu tôi vạch trần bộ mặt thật của Trần Dương, cô ta sẽ phản ứng ra sao?
Liệu có dứt khoát rời xa gã đàn ông cặn bã đó? Hay lại lựa chọn tin vào lời dối trá của hắn, rồi quay sang mắng mỏ tôi – cô vợ cũ “điên rồ” và “bới móc quá khứ”?
Tôi không biết.
Nhưng tôi quyết định đánh cược.
Không phải vì muốn giúp cô ta. Mà vì chính tôi. Tôi muốn Trần Dương mất sạch mọi bến bờ, không còn ai để dựa vào.
“Dì ơi,” – tôi ngẩng đầu lên – “chúng ta lên kế hoạch thôi.”
Kế hoạch của tôi rất đơn giản, nhưng đủ tàn nhẫn.