“Niệm Niệm—” Giọng Trần Vi khẽ đến mức như thể sợ lỡ buông những chữ này ra sẽ nổ tung, “Là một tờ giấy báo trúng tuyển đại học. Đại học tuyến một trong tỉnh. Tên người nhận ghi tên cậu .”
Hành lang im phăng phắc.
Tiếng thở của tôi nặng hơn bình thường gấp đôi.
“Của năm nào?”
“Chín năm trước. Năm cậu thi đại học.”
Chín năm trước.
Năm tôi thi đại học.
Năm đó, ngày nào tôi cũng chạy ra phòng bảo vệ hỏi xem có thư của mình không. Ra đó ròng rã suốt hai tháng trời. Bác bảo vệ bảo không có.
Tôi đinh ninh là mình đã thi trượt.
Tôi lấy lý do “chắc thiếu mất vài điểm” để tự an ủi bản thân. Tôi lấy cớ “giáo viên trường làng dạy kém” để an ủi bản thân. Tôi lấy hai chữ “số mệnh” ra để tự an ủi bản thân.
Sau đó tôi ôm tấm bằng cấp ba ra thành phố đi làm thuê. Lương cứng hai ngàn tám. Mỗi tháng gửi tiền về nhà.
Chín năm.
Thì ra — tôi đã thi đỗ.
“Niệm Niệm? Niệm Niệm? cậu còn đó không?”
Tôi còn.
Nhưng tôi không nói nên lời.
Tôi đứng ngoài hành lang tầng 18, một tay áp điện thoại lên tai, tay kia bấu chặt lấy viền cửa kính sát đất. Các khớp ngón tay trắng bệch.
Là trường tuyến một.
Tôi không đỗ trường cao đẳng, không đỗ trường tuyến hai.
Là trường tuyến một.
Vậy mà mẹ tôi — bà đã giấu nhẹm tờ giấy báo trúng tuyển đó đi.
Bà bắt tôi đi làm thuê, để dành tiền học phí cho đứa con trai thi đỗ trường hạng hai của bà.
“Niệm Niệm, anh cậu tra khảo mẹ cậu . Mẹ cậu bảo… bảo là lúc đó nhà không gánh nổi hai đứa sinh viên đại học, nghĩ con gái học đại học hay không thì cũng chẳng khác gì nhau…”
Con gái.
Học đại học hay không.
Cũng chẳng khác gì nhau.
Khi ba cụm từ này chắp vá lại với nhau, tôi chợt thấy cả hành lang như đang xoay mòng mòng.
Không phải tức giận.
Tức giận là nóng nảy.
Cảm giác của tôi lúc này là một sự lạnh lẽo sâu thẳm vô cùng.
Lạnh từ gót chân chạy thẳng lên tận đỉnh đầu.
—
“Anh cậu bảo lúc nhìn thấy tờ giấy báo nhập học — tay anh ấy run lẩy bẩy. Anh ấy đã hét vào mặt mẹ cậu . Anh ấy bảo ‘Mẹ có biết những năm qua nó sống khổ sở thế nào không’.”
Tô Hạo hét vào mặt mẹ tôi.
Chuyện này còn khiến tôi chấn động hơn cả sự tồn tại của bức thư đó.
Tô Hạo — kẻ từ nhỏ đến lớn hưởng trọn mọi sự thiên vị, tiêu sạch mọi tiền tiết kiệm của tôi, đến một lời cảm ơn cũng chưa từng mở miệng — anh ta lại đi hét vào mặt mẹ tôi.
“Mẹ cậu khóc lóc thảm thiết,” Trần Vi nói tiếp, “Bà ấy bảo bà ấy cũng hết cách… Bảo là nghĩ cậu sau này đi lấy chồng thì có nhà chồng nuôi, còn anh cậu thì khác, con trai phải có bằng cấp đại học thì mới xin được việc làm tử tế…”
Tôi bật cười.
Không phải cười vì thấy buồn cười. Mà là cái kiểu cười khiến cổ họng nghẹn đắng, lồng ngực chua xót.
Con trai phải có bằng cấp đại học.
Thế nên Tô Hạo ôm số tiền học phí của tôi đi học một trường đại học hạng hai, tốt nghiệp ra trường làm nhân viên sale suốt năm năm, sau đó nghỉ việc đi “đầu tư”, thua lỗ sạch sành sanh không còn một mảnh vải che thân.
Còn tôi.
Đứa con gái không có bằng cấp là tôi.
Đã mang theo tấm bằng tốt nghiệp cấp ba leo lên từ tầng đáy bùn lầy, học lấy bằng đại học tự khảo, thi MBA, từ một trợ lý hành chính lết lên vị trí Phó giám đốc kinh doanh.
Mỗi một bước đi đều là đem mạng ra để đánh cược.
Vì tôi luôn nghĩ rằng — do bản thân mình chưa đủ giỏi, nên mới không đỗ đại học.
Hóa ra không phải vậy.
Hóa ra tương lai của tôi đã bị đánh cắp.
—
Trần Vi ở đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
Cuối cùng cô ấy nói một câu: “Niệm Niệm, bất kể cậu quyết định thế nào, tôi cũng ủng hộ cậu .”
Tôi kéo điện thoại ra khỏi tai, hít một hơi thật sâu.
“Vi Vi.”
“Ừ?”
“Báo với Tô Hạo, số liên lạc của tôi đang nằm trong tay cậu.”
“Niệm Niệm—”
“Bảo anh ta lên Hàng Châu tìm tôi.”
Tôi nghe thấy tiếng Trần Vi sụt sịt mũi trong điện thoại.