Ngày tế tổ của Tiêu gia.

Các tộc lão Tiêu gia đều có mặt.

Để dập tắt tin đồn, Tiêu Sơn còn đặc biệt mời cả bách tính bình thường đến chứng kiến.

Tiêu Sơn đứng trên tế đài tuyên bố nguyên do của buổi tế lễ hôm nay.

Hắn toàn trình luôn nắm chặt tay a tỷ, ra sức diễn vai một người phu quân tốt.

Dẫn a tỷ cùng hắn tiến hành tế bái.

Mượn tay một người có mệnh cách trăm năm khó gặp chủ động hiến tế tổ tiên hắn, dâng hiến khí vận của a tỷ.

Để tổ tiên Tiêu gia thu được nguyện lực, phù hộ Tiêu gia trường thịnh không suy.

Hừ! Bàn tính gõ thật vang vọng.

Nhưng cái Tiêu gia này cuối cùng cũng không gánh nổi sức mạnh công đức của Bạch gia đâu.

Nghi thức diễn ra được một nửa, Tiêu Sơn chắp tay nói với mọi người.

“Gần đây trong Kinh thành lời đồn tứ khởi, hôm nay Tiêu mỗ trước mặt mọi người xin tự chứng minh.

Ta và Minh ca nhi, Điềm tỷ nhi hoàn toàn không có quan hệ huyết thống, bọn chúng là con của biểu muội ta.

Xin mọi người cùng chứng kiến kết quả tích huyết nhận thân.

Ta sẽ nhận bọn chúng làm con thừa tự dưới danh nghĩa của mình.”

Nha hoàn theo lệnh dắt Minh ca nhi và Điềm tỷ nhi lên phía trước.

Hai đứa nhỏ bị đè xuống chích máu vào hai cái bát.

Điềm tỷ nhi òa lên khóc nức nở.

Lúc này Ninh Như Dục trong Phược linh bình bắt đầu giãy giụa điên cuồng.

Ta thầm đe dọa.

“Thành thật chút đi, kịch hay còn ở phía sau.”

Dưới ánh mắt chứng kiến của bao người.

Tiêu Sơn rạch lòng bàn tay, lần lượt nhỏ máu vào hai chiếc bát.

Máu lan ra trong nước, nhưng hoàn toàn không dung hợp với nhau.

Ta nhếch môi cười nhạt.

Ninh Như Dục trong Phược linh bình giãy giụa ngày một kịch liệt.

Ta khẽ mỉm cười, ngón tay vạch một đường.

Linh hồn Ninh Như Dục lập tức bay ra ngoài, lao tới bóp cổ Tiêu Sơn.

Nhưng, hồn thể không có cách nào chạm vào thực thể.

Nàng ta rốt cuộc chỉ tốn công vô ích.

Cuối cùng mềm nhũn bất lực ngã sụp xuống đất.

Ta tiến lên đâm thêm một nhát dao chí mạng.

“Nữ nhân ngu xuẩn, con mình bị đánh tráo cũng không hay biết.

Ngươi cũng chỉ là một quân cờ, may áo cưới cho kẻ khác mà thôi.”

Ninh Như Dục ôm mặt kêu la thống khổ.

Tiếng quỷ khóc tru tréo liên hồi.

Đám đông dù không nhìn thấy Ninh Như Dục, nhưng cũng cảm thấy ớn lạnh sống lưng.

“Rất hận đúng không?

Ta có thể giúp ngươi.”

Ninh Như Dục không có phản ứng gì.

Cứ như một cái xác không hồn dưới dạng linh thể.

“Ta có thể giúp ngươi tìm lại con.”

Nghe vậy, Ninh Như Dục lập tức ngước mắt lên.

“Thật sao?”

“Đương nhiên là thật.”

Quả nhiên, con cái chính là nhược điểm của phụ nữ!

Thôi bỏ đi, đều là những kẻ đáng thương.

Tiêu Sơn trên đài đang đưa ra đề nghị nhận nuôi Minh ca nhi và Điềm tỷ nhi.

Ta và a tỷ liếc mắt nhìn nhau, gật đầu.

Sau đó mang theo Ninh Như Dục đến biệt viện.

18

Trước quan tài bằng ngọc.

Ninh Như Dục nhìn thấy thân xác của chính mình, hồn thể khẽ run rẩy.

Ta gật đầu với nàng ta.

Thi pháp để hồn thể nàng ta quay lại dung hợp với cơ thể.

Ngay lúc hồn thể và cơ thể nàng ta dung hợp lại, ta biến mất tại chỗ.

Một lát sau.

Bên ngoài phòng nổi lên một trận gió khác thường.

Lão đạo sĩ râu tóc bạc phơ như một bóng ma lao thẳng đến bên cỗ ngọc quan.

Lão cúi đầu định kiểm tra thân thể Ninh Như Dục.

Đúng lúc này, ta bất ngờ tập kích lão, Ninh Như Dục cũng lấy pháp khí ta giao cho nàng ném về phía lão giả.

Lão đạo nhất thời không cảnh giác, bị Phược Tiên Linh đánh trúng và giam giữ lại.

Lúc này Tam sư huynh từ ngoài cửa ung dung bước vào.

“Quốc sư, hôm nay sao không ở Trích Tinh Lâu, lại chạy đến cái chỗ này?”

Lão đạo ôm lấy vết thương đang ứa máu, vẻ mặt phẫn nộ.

“Duệ Vương, lão phu và ngươi xưa không thù nay không oán.

Cớ sao lại tính kế ta?”

Sắc mặt Tam sư huynh lập tức đen lại.

Khí áp toàn thân hạ thấp. “Không có thù oán?