Ninh Như Dục đã chết được ghi trong gia phả Tiêu gia.

Còn a tỷ ta, một người sống sờ sờ, lại trở thành kẻ thế mạng không danh không phận.

Trong hồ lô của Tiêu gia này rốt cuộc bán thứ thuốc gì?

Ta cẩn thận nhìn Ninh Như Dục, chẳng giống hai đứa trẻ kia chút nào.

Xem ra thực sự không phải là con của Ninh Như Dục.

Khi ta quan sát tướng mạo để bói toán, chợt bàng hoàng ngẩng đầu.

Sư huynh cũng đã phát hiện ra điểm bất thường.

Chúng ta không hẹn mà cùng chạm mắt nhau, đồng thanh nói:

“Nàng ta chưa chết.”

“Nàng ta không có hồn phách.”

Đèn dầu hộ pháp, sinh hồn ly thể, âm mưu hoành sinh.

Hồn phách của nàng ta đi đâu mất rồi?

Sư huynh bỗng nghĩ tới điều gì đó.

“Sau lưng chúng có cao nhân.

Nơi này không nên ở lâu, chúng ta rút trước đã.”

“Được.”

Chúng ta rời đi chưa tới nửa khắc.

Một lão đạo sĩ râu tóc bạc phơ xuất hiện trong phòng.

Lão nhíu mày đi vòng quanh kiểm tra một lượt, xác định không có vấn đề gì mới yên tâm rời đi.

Ta và sư huynh đi trên con đường từ biệt viện trở về Kinh thành.

“Sư huynh, huynh nói xem, một người có thể đột nhiên thay đổi tính cách lớn đến vậy không?”

“Muội đang nói đến a tỷ của muội?”

Ta trợn tròn hai mắt, không khỏi cảm thán.

“Kẻ hiểu ta, chỉ có sư huynh!”

“Sau khi về kinh, ta đã đặc biệt phái người thu thập thông tin về muội, biết được a tỷ muội gả vào Tiêu gia.

Lúc họ thành thân, ta cũng có mặt.

Chỉ là…”

Ta vội vàng gặng hỏi: “Chỉ là sao?”

Sư huynh nói huynh ấy phát hiện a tỷ của ba năm trước và hiện tại có chút không giống nhau.

Ta liền đem mọi chuyện kể hết cho huynh ấy nghe.

Những thay đổi dạo gần đây của a tỷ, đôi lúc mất trí nhớ và việc thiên lôi sai đâu đánh đó với Tiêu Sơn.

A tỷ ta trước kia cũng là một nữ tử có tư tưởng, có chủ kiến.

Hiện giờ cứ như biến thành một người khác vậy.

Sư huynh dường như đã nghĩ ra điều gì, đột nhiên bừng tỉnh, huynh ấy nhìn ta.

“Sư muội đã từng nghe qua Thôn phệ chi thuật chưa?”

Thôn phệ chi thuật!

Ta từng nhìn thấy trên một cuốn sách cổ trước đây.

Thuật này chủ yếu dùng để hoán mệnh cho con người.

Chuyển đổi linh hồn của kẻ đoản mệnh sang thân xác của người có phúc mệnh.

Lặng yên không một tiếng động thay lõi linh hồn, cướp đoạt khí vận của người khác.

Loại tà thuật này cực kỳ âm độc, danh môn chính phái đều coi là rắn rết, thế nên chưa từng được lưu truyền rộng rãi.

Chẳng lẽ có kẻ đã lén lút luyện thành tà thuật này?

Ta cụp mắt, chìm vào suy tư.

“Lẽ nào…”

Sự bất bình thường của a tỷ, linh hồn biến mất của Ninh Như Dục, và cả vụ ám sát nhắm vào ta.

Ta chợt nhận ra mấu chốt trong đó, phẫn nộ khôn cùng.

“Bọn chúng muốn thông qua việc khống chế a tỷ để thâu tóm và chiếm đoạt tài phú của Bạch gia.

Và a tỷ này, là a tỷ đã bị Ninh Như Dục thay thế.”

“Đúng thế.

Sư muội, cái này tặng cho muội.”

Tam sư huynh lấy từ trong ống tay áo ra một chiếc bình ngọc đưa cho ta.

Phược linh bình ?

Đồng tử ta co rụt lại, nhận lấy Phược linh bình, giơ ngón tay cái lên khen ngợi sư huynh.

Hoàng tử đúng là Hoàng tử, trong tay có quá nhiều bảo bối.

Đột nhiên, ngón tay ta khẽ động.

“Có tình huống.

Sư huynh, muội phải quay về gấp.”

“Được.”

12

Ta vội vã chạy về khách viện Tiêu gia.

Tiêu Sơn đã dẫn người xông vào.

Hạc giấy bắt chước giọng nói của ta, cự tuyệt không cho Tiêu Sơn bước vào phòng.

“Tỷ phu, ta đã ngủ rồi.”

“Âm Âm, hôm nay trong phủ có thích khách, e là tặc nhân đã lẻn vào phòng của muội.

Để tỷ phu kiểm tra một chút, đảm bảo an toàn cho muội.”

“Nhưng ta đã ngủ rồi.”

Tiêu Sơn đứng ngoài cửa, thấy ta không mở cửa.

Hắn đưa mắt ra hiệu cho đám tiểu tư.

Lập tức có mấy gã tráng hán tiến lên, chuẩn bị phá cửa xông vào.

Thấy vậy, ta lập tức mở tung cửa.

Đồng thời, lùi người về phía sau.