“Tao làm ma cũng không tha cho mày!”
Khuôn mặt nó méo mó, điên loạn.
Thế nhưng, nó còn chưa chạm được vào người tôi.
Hai bảo vệ cao to đã từ bên ngoài xông vào.
Kẻ trái người phải, xách cổ nó lên như xách một con gà con.
“Buông tao ra! Tụi bay buông tao ra!”
“Cố Dương! Tao nguyền rủa mày! Tao nguyền rủa mày cả đời không được ngủ ngon!”
Tiếng chửi rủa, tiếng gào thét của nó vang vọng khắp hành lang dài hẹp của khu bếp.
Xa dần, xa dần.
Rồi tắt hẳn.
Phòng nghỉ khôi phục lại sự yên tĩnh.
Tôi chỉnh lại cổ áo hơi xộc xệch do tránh né vừa nãy.
Tôi quay người, một lần nữa nhìn Trần Uyển.
Trên mặt bà ấy không có bất kỳ biểu cảm nào.
Đôi mắt tinh anh kia lặng lẽ quan sát tôi.
Không ai đoán được bà ấy đang nghĩ gì lúc này.
Tần Nhã đứng bên cạnh, ánh mắt phức tạp.
Có kinh ngạc, có không nỡ, nhưng nhiều hơn cả là sự thở phào.
Và một cái nhìn đánh giá hoàn toàn mới mẻ.
Trong lòng tôi rất bình tĩnh.
Tôi biết, tôi đã vượt qua bài kiểm tra này.
Tôi dùng cách lạnh lùng nhất, chặt đứt sợi dây ràng buộc cuối cùng với quá khứ.
Đồng thời, dùng thái độ chuyên nghiệp nhất để chứng minh giá trị của mình với Trần Uyển.
Tôi, Cố Dương.
Là một đối tác đủ tiêu chuẩn.
Tôi mang đến giá trị cho bà ấy, chứ không phải mang đến rắc rối.
Trần Uyển nhìn tôi rất lâu.
Lâu đến mức tôi tưởng không khí đã cô đặc lại.
Rồi, bà bỗng bật cười.
Nụ cười ấy như ánh mặt trời sưởi ấm mùa đông băng giá.
“Tiểu Cố.”
Bà khẽ vỗ vai tôi.
“Cậu làm rất tốt.”
“Tốt hơn tôi dự đoán rất nhiều.”
**14**
Sự công nhận của Trần Uyển như một liều thuốc an thần.
Làm bầu không khí căng thẳng trong khu bếp dịu đi tức khắc.
Bếp trưởng lén lút thở phào nhẹ nhõm.
Tần Nhã cũng dành cho tôi một nụ cười tán thưởng.
“Đi thôi.”
Trần Uyển nói với tôi.
“Giải quyết chuyện của Trương công tử cho ổn thỏa.”
“Khách hàng luôn là ưu tiên số một.”
“Tôi hiểu rồi, Chủ tịch Trần.”
Tôi cùng Tần Nhã rời khỏi khu bếp.
Đi về phía phòng trà nơi Trương công tử đang đợi.
Trên đường đi, Tần Nhã không nói câu nào.
Nhưng bước chân cô ấy có phần nhẹ nhàng hơn lúc nãy.
Tôi có thể cảm nhận được ánh mắt cô ấy nhìn tôi đã khác trước.
Không chỉ đơn thuần là sự đánh giá giữa cấp trên và cấp dưới, hay sự tán thưởng giữa đồng nghiệp.
Mà dường như có thêm một điều gì đó khác biệt.
Riêng tư hơn, cũng mềm mại hơn.
Đến cửa phòng trà, tôi dừng bước, chỉnh đốn lại trang phục.
Tần Nhã cũng dừng lại.
Cô ấy bất chợt vươn tay, vuốt lại một nếp nhăn nhỏ trên cổ áo tôi.
Ngón tay cô ấy mát lạnh, mềm mại.
Thoang thoảng mùi nước hoa nhẹ nhàng.
Chỉ chạm khẽ rồi rời đi ngay.
Nhưng trái tim tôi lại không kìm được mà trật đi một nhịp.
“Vào thôi.”
Cô ấy mỉm cười với tôi, đôi mắt như có ánh sao lấp lánh.
“Hãy lấy bản lĩnh đàm phán với khách hàng của anh ra, tôi tin anh.”
Tôi hít sâu một hơi, đẩy cửa bước vào.
Trương công tử là một thanh niên ngoài hai mươi.
Diện nguyên cây hàng hiệu thời thượng, đang sốt ruột lướt điện thoại.
Thấy chúng tôi bước vào, cậu ta nhướn mày, giọng điệu hằn học.
“Duyệt Đình Hiên các người làm ăn kiểu gì thế?”
“Tuyển đứa rửa bát mà không biết dạy dỗ quy củ à?”
“Cái áo khoác này của tôi là phiên bản giới hạn đấy, làm bẩn rồi các người có đền nổi không?”
Tôi không vội vàng giải thích.
Trước tiên, tôi cung kính cúi gập người chào cậu ta.
Chuẩn chín mươi độ.
“Trương công tử, vô cùng xin lỗi cậu.”
“Tôi là đối tác của Duyệt Đình Hiên, Cố Dương.”
“Chuyện xảy ra hôm nay là do chúng tôi quản lý thiếu sót, mang đến cho cậu trải nghiệm vô cùng tồi tệ.”
“Thay mặt Duyệt Đình Hiên, tôi xin gửi tới cậu lời xin lỗi chân thành nhất.”
Thái độ của tôi cực kỳ thành khẩn.
Khiến Trương công tử đang định xả giận cũng phải khựng lại một nhịp.