Cậu ta im lặng. Từ ngày đó, cậu ta trở thành “đệ tử” của tôi. Phong khí trong đội tuyển thay đổi hoàn toàn. Tôi dùng thực lực tuyệt đối giành được sự tôn trọng của mọi người. Sắc mặt giáo sư Lương ngày một tệ hơn. Ông biết những chiêu trò thông thường không làm gì được tôi, nên bắt đầu trở nên điên cuồng.
Bài thi tuyển chọn cuối cùng và quan trọng nhất sẽ quyết định danh sách 6 người cuối cùng. Bài thi bắt đầu, tôi lướt nhanh một lượt. Những câu đầu đều bình thường, cho đến khi tôi nhìn thấy câu chốt cuối cùng.
Đồng tử tôi co rụt lại. Câu này tôi biết. Đây là một giả thuyết trong bài báo công bố 20 năm trước của Terence Tao—người đoạt giải Fields. Đến nay, giới toán học vẫn chưa ai giải được. Lương Chấn Quốc dám đưa một bài toán cấp thế giới vào bài thi tuyển chọn cấp ba. Ông ta điên rồi.
Để loại tôi, ông ta đã bất chấp mọi thủ đoạn, đến mức mất nhân tính. Ông ta biết câu này không ai giải được. Chỉ cần tôi lãng phí thời gian vào nó, tôi sẽ không có thời gian kiểm tra các câu trước. Một khi sai sót, tổng điểm sẽ bị kéo xuống, và ông ta sẽ có đủ lý do để gạt tôi khỏi vị trí số một. Một kế sách thật thâm độc.
Cả phòng thi im lặng, mọi người mải miết viết. Chỉ có tôi ngồi yên. Tôi nhìn câu hỏi đó, không nhúc nhích. Một tiếng trôi qua. Nhóm Tần Phong bắt đầu làm câu cuối và hiện lên vẻ tuyệt vọng. Ai cũng biết đây là nhiệm vụ bất khả thi.
Giáo sư Lương đứng cuối phòng, khóe miệng nở nụ cười đắc thắng. Ông ta tưởng mình thắng chắc rồi. Tôi chậm rãi ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt khiêu khích của ông ta. Tôi mỉm cười, rồi đứng dậy.
Trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người, tôi bước lên bục giảng, cầm lấy viên phấn. Tôi không tính toán trên giấy nháp vì lời giải hoàn chỉnh của câu này đã khắc sâu trong não tôi. Tôi quay lại, đối diện với chiếc bảng đen khổng lồ, viết chữ đầu tiên: “Giải.”
Cả thế giới như im lặng lại, chỉ còn tiếng phấn rít trên bảng “sột soạt”. Tư duy của tôi bay bổng như thiên mã, chứng minh trôi chảy như mây trôi nước chảy. Từng dòng, từng cột, những công thức phức tạp, những suy luận chặt chẽ, những ý tưởng tinh tế, dưới ngòi bút của tôi hóa thành một bài thơ tuyệt mỹ.
Tất cả mọi người trong phòng thi, bao gồm cả giáo sư Lương, đều đứng bật dậy. Họ vây quanh bục giảng, ngẩng đầu nhìn bảng như đang chiêm bái. Trên mặt họ là sự chấn động tột cùng không lời nào tả xiết. Họ không phải đang chứng kiến một bài thi, mà là sự ra đời của một kỳ tích.
Nửa tiếng sau, tôi viết dấu chấm cuối cùng rồi nhẹ nhàng đặt viên phấn xuống. Tôi quay người nhìn những khuôn mặt ngây dại như gỗ. Tôi nhìn giáo sư Lương đang mặt xám như tro, nói rõ ràng từng chữ:
“Giáo sư, bây giờ ngài thấy em còn đủ tư cách đứng ở đây không?”
**16**
Lương Chấn Quốc đứng đó, toàn thân cứng đờ. Sắc mặt ông ta nhợt nhạt dần, cuối cùng chỉ còn một màu xám xịt. Ông ta nhìn lời giải trôi chảy trên bảng như nhìn thiên thư. Mỗi ký hiệu ông ta đều biết, nhưng khi kết hợp lại, chúng xây dựng nên một thế giới toán học tráng lệ và thần thánh mà ông chưa từng chạm tới. Thế giới mà ông dành cả đời cũng không thể đạt đến.
Và kẻ xây dựng nên thế giới đó lại là một cô gái 18 tuổi mà ông từng trăm phương ngàn kế gây khó dễ, coi thường. Thật là một sự mỉa mai, một cú giáng đòn hủy diệt về trình độ.
“Bộp—”
Đôi chân ông ta mềm nhũn, ngã sụp xuống sàn. Chiếc bình giữ nhiệt trong tay lăn lóc, vỡ tan tành, giống như chút tôn nghiêm cuối cùng của ông ta.
Phòng thi im lặng như chết. Tất cả thí sinh nhìn tôi như nhìn một vị thần. Tần Phong há hốc mồm, lẩm bẩm: “Hóa ra… toán học thực sự có thể đẹp đến thế này…”