Bây giờ đột nhiên nói muốn cưới ta cái gì chứ, thật là làm người ta xấu hổ chết đi được!

Bầu không khí mờ ám đến mức khiến người ta khó thở.

“Tiểu thư! Vương gia!”

Thúy Nhi vội vã chạy ùa vào.

“Lão gia, phu nhân, Đại thiếu gia, còn cả Kiều Thi Thi kia, đến xin cầu kiến rồi!”

Ta như được đại xá, giật nảy mình nhảy dựng lên.

“Được lắm tên tiểu tử nhà ngươi! Đấu gà không lại ta, liền dùng mỹ nam kế chơi xỏ! Ta không thèm chơi với huynh nữa!”

Ta cuống cuồng bỏ chạy, bỏ lại hắn khẽ bật cười phía sau.

Đầu óc còn đang như một đống hồ dán, chợt nghe thấy một trận tiếng khóc lóc.

“Thanh Ninh muội muội! Tỷ tỷ biết lỗi rồi…”

Kiều Thi Thi khóc đến mức nước mũi nước mắt tèm lem, bày ra dáng vẻ hối hận nhận sai.

Ta đứng tại chỗ, ánh mắt lạnh lùng.

“Thanh Ninh à, dạo này Thi Thi đã nếm đủ mọi đắng cay, thực sự đã triệt để hối cải rồi!”

Phụ thân cẩn thận dè dặt nở nụ cười bồi tội.

Mẫu thân đỏ hoe hốc mắt, đưa tới một hộp thức ăn.

“Con một mình sống xa nhà, nương sợ con ăn không quen, đặc biệt làm mấy món con thích nhất đây!”

Kiều Lâm Xuyên cũng moi ra một bức tượng gỗ nhỏ.

“Muội muội, cái này là ca ca tự tay điêu khắc, muội không phải thích mấy thứ đồ chơi nhỏ nhắn này nhất sao?”

Cả nhà ai nấy đều ra sức lấy lòng.

Nhưng ta chỉ cảm thấy nực cười, sắc mặt không nới lỏng lấy nửa phần.

Kiều Thi Thi thấy ta không hề lay động, vừa khóc vừa cầu xin:

“Chỉ cần muội muội chịu tha thứ cho ta, ta cam tâm tình nguyện ở lại làm một tên tiện tỳ, làm trâu làm ngựa để chuộc tội!”

Ta vừa định há miệng bảo ả cút xéo.

“Chuẩn tấu.”

Giọng điệu lười biếng của Huyền Cảnh Uyên truyền đến, khóe miệng nhếch lên cười như không cười.

Ta quá hiểu hắn rồi.

Vị Thân vương điện hạ cao không thể với tới trong mắt người ngoài này, một khi đã lộ ra biểu cảm này.

Chắc chắn là trong bụng đang ấp ủ trò xấu xa gì đó!

Ta lập tức ngáp một cái.

Hắn vô cùng ăn ý tiến đến dìu ta, “Buồn ngủ rồi sao? Bổn vương đưa muội về phòng nghỉ ngơi.”

Vừa bước vào nội thất, một mùi hương lạ thoang thoảng bay tới.

Hai chúng ta nhìn nhau một cái.

Ngay sau đó, cả hai đồng loạt ngã gục, bất tỉnh nhân sự.

Chương 9

Vừa nhắm mắt lại, cửa phòng đã bị đẩy ra.

Bọn họ luống cuống tay chân khiêng ta ra ngoài, nhường chỗ cho Kiều Thi Thi.

Thế nhưng vừa đi xa một đoạn, đã bị ám vệ Lâm Trường Phong để lại cho ta, ba hai nhát trói gô lại như bó bánh chưng.

Ta vung vẩy tay, nghênh ngang quay lại nấp dưới bệ cửa sổ, say sưa xem kịch hay.

Trong phòng.

Kiều Thi Thi lột đồ chỉ còn mỗi chiếc yếm đỏ chót, không đợi nổi mà lao tới lột y phục của Huyền Cảnh Uyên.

Vừa lột, vừa lẩm bẩm tự nói với chính mình.

“Hậu cung giai lệ ba ngàn, ta lười đi tranh sủng; gả cho cái tên Tướng quân chẳng mấy khi ở nhà kia, lại bằng bắt ta sống cảnh góa bụa.”

“Tính đi tính lại, vẫn là gã nhàn tản Vương gia này tốt nhất!”

“Chỉ cần đêm nay gạo nấu thành cơm, ta sẽ là Thân vương Vương phi tôn quý tột bậc!”

Ả kích động đến nuốt nước bọt ừng ực.

Nhưng lột tới lột lui, ả rốt cuộc phát giác ra điều không ổn.

Bên trong áo bào, là áo lụa; cởi áo lụa ra, lại có cẩm y; cởi cẩm y ra, bên trong cư nhiên vẫn còn một lớp áo kẹp…

Ả nôn nóng khó nhịn, đang chuẩn bị xông lên xé toạc.

“Có cần bổn vương giúp một tay không?”

Vị Vương gia lẽ ra đang “hôn mê”, chậm rãi mở mắt, đầy vẻ cợt nhả trào phúng.

“Á——!!!”

Kiều Thi Thi sợ tới hồn xiêu phách lạc, ngã nhào khỏi giường vồ ếch một cú đau điếng.

Ả tay chân luống cuống bò ra ngoài, lớn tiếng kêu cứu:

“Cha! Nương! Ca ca! Mau đến cứu ta!”

Ta đạp cửa bước vào, chói lọi lên sân khấu.

Đem người nhà họ Kiều đang bị trói gô lại, ném tuột hết xuống trước mặt ả.

“Đóng gói mang đến cho ngươi rồi đây! Không cần cảm tạ!”

Bọn họ lập tức hiểu ra đại thế đã mất.