Triệu Hổ đỡ lấy, giở ra.
Hắn trân trân nhìn hồi lâu.
Huyết sắc trên gương mặt hắn từng tấc từng tấc rút cạn.
“Thứ… thứ này là…”
“Là khởi cư chú của Tiên đế.” Ta điềm nhiên, “Chẳng phải bản khởi cư chú do bọn ngươi ngụy tạo. Mà là bản do tổ phụ ta tự tay ghi chép. Bản được niêm phong kỹ lưỡng trong mật khố Thái Sử cục.”
“Trên đó rành rọt từng chi tiết xảy ra trong năm cuối đời của Tiên đế. Ngày nào phục đan, ngày nào phát bệnh, ngày nào á khẩu không nói được, ngày nào bị cõng từ trên Thông Thiên Tháp xuống.”
“Còn có — di chiếu là giả.”
Bàn tay Triệu Hổ run lẩy bẩy.
“Ngươi… làm sao ngươi có thứ này?”
Ta không màng đáp lời hắn.
Ta lướt ánh nhìn qua đám cấm quân phía sau lưng hắn. Khuôn mặt nào ta cũng tỏ tường. Ta thấy quá khứ của họ, tương lai của họ, thấy cả những người thân đang mỏi mắt ngóng họ trở về nhà.
“Triệu Hổ, hôm nay ta không đi theo ngươi.” Ta nói.
“Ngươi—” Lời Triệu Hổ mắc nghẹn nơi cuống họng.
“Không phải vì ta chống đối.”
Ta giơ ngón tay, trỏ thẳng ra ngoài cổng.
“Mà là người ấy đến rồi.”
Tất thảy ánh mắt đều đồng loạt đổ dồn ra ngoài.
Tận cuối con phố dài, một cỗ kiệu nhỏ rèm xanh đang chầm chậm tiến tới dưới ánh nắng sau cơn bão tuyết. Rèm kiệu vén lên, kẻ an tọa bên trong khoác đạo bào màu nguyệt bạch, tà áo điểm xuyết nhành hoa đào đỏ thắm.
Thẩm Tố vẫn chưa chết.
Y nuốt viên kim đan, hoàn trả trọn vẹn tâm nguyện năm trăm năm cho Dư Quan.
Sang năm vùng Tây Bắc sẽ đón một trận bão tuyết dồn dập. Tuyết tan, thổ nhưỡng sẽ màu mỡ tột bậc. Từ nay về sau một ngàn năm, nạn đại hạn sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi.
Sau đó y quay lại.
Quay lại để thay Dư Quan phó ước lần cuối.
Bảo hộ cháu gái lão một đời bình an.
Cỗ kiệu dừng phắt trước cổng.
Thẩm Tố bước ra, trên tay tay bưng một cuộn thánh chỉ màu minh hoàng chói lọi.
“Bệ hạ có chỉ.”
Lớp lớp cấm quân chật ních trong viện nhất tề quỳ rạp xuống.
Triệu Hổ sững người trong tích tắc, rồi cũng đành khuỵu gối.
Chỉ mình ta ngạo nghễ đứng thẳng.
Thẩm Tố giở bung thánh chỉ, giọng đọc không vang vọng nhưng rành rọt chui tọt vào tai từng người.
“Dư thị nữ, cháu nội Thái Sử Lệnh Dư Bá An. Tổ phụ Dư Bá An cả đời nắm chắc quản bút, quả là tấm gương sáng của Sử quan. Cháu gái thừa hưởng gia học từ thuở ấu thơ, hiểu sâu đại nghĩa. Tức khắc khôi phục tự do, ban thưởng một khu trạch đệ, hoàng kim một trăm lạng. Bản khởi cư chú Tiên đế do nàng cung cấp, giao phó cho Sử quán, dùng làm quốc sử chính tông.”
“Khâm thử.”
Viện nhỏ tĩnh lặng như tờ suốt hồi lâu.
Triệu Hổ ngẩng phắt đầu, bàng hoàng nhìn Thẩm Tố chẳng dám tin vào tai mình.
“Quốc sư… sao Bệ hạ có thể…”
Thẩm Tố nhét thẳng cuộn thánh chỉ vào tay hắn.
“Vì sáng nay, Bệ hạ đã nhìn thấy quyển khởi cư chú này.”
“Trong khởi cư chú chép rành rọt, lời trăn trối cuối cùng của Tiên đế trước lúc lâm chung.”
“Lời gì?”
Thẩm Tố đưa mắt liếc ta một cái.
Ta dõng dạc cất lời: “Sử quan, chép lại đi.”
Cơn gió quét qua khoảng sân trống hoác, cành lá cây quế khẽ đung đưa trong gió.
Triệu Hổ quỳ đờ đẫn trên nền đất lạnh, tay bóp chặt cuộn thánh chỉ, cả người cứng đờ hệt như một bức tượng đá.
Thanh La bước từ sau lưng ta ra, tiến tới trước mặt hắn.
Nàng ngồi thụp xuống, nhìn sâu vào mắt hắn.
“Triệu Hổ.”
Hắn nín bặt.
Nàng vươn tay, nhẫn nại gỡ từng ngón tay đang siết chặt của hắn, lôi ra mảnh giấy nhầu nhĩ. Trên mảnh giấy là hai chữ nét mực xiên vẹo — Mau trốn.
Nàng vuốt ve tờ giấy cho phẳng phiu, đặt lại vào lòng bàn tay hắn, rồi tỉ mỉ gập từng ngón tay hắn lại.
“Tiểu thư bảo, tờ giấy này, không phải người viết để cứu huynh.”
“Người là viết cho cái thân xác không kịp cất lời của chính mình ở kiếp trước.”
Bờ vai Triệu Hổ run lên bần bật.
Thanh La đứng dậy, lùi về bên ta.
“Tiểu thư, chúng ta đi đâu bây giờ?”