Ta đưa mắt nhìn ra ngoài cổng. Trên con phố dài sau trận bão tuyết, nắng rọi chan hòa. Gã bán hàng rong ven đường đang lúi húi bày biện, lão già bán kẹo hồ lô xiên xâu kẹo đầu tiên lên bó rơm rạ. Một bé gái tết tóc sừng dê níu chặt tay mẫu thân, ánh mắt hau háu chôn chặt vào xâu kẹo đỏ au.

“Đến Sử quán.” Ta khẽ đáp.

“Làm gì?” Triệu Hổ ngơ ngác lẩm bẩm.

“Để tự tay đặt quyển khởi cư chú của Tiên đế vào trong quốc sử.”

Ta sải bước qua ngạch cửa.

Thẩm Tố cất bước theo sau, vạt đạo bào màu nguyệt bạch phấp phới tung bay trong gió. Y chợt cất tiếng.

“Dư cô nương.”

“Hửm?”

“Tổ phụ cô nương còn một câu nói, ta quên chưa nói cho cô nương hay.”

Ta sững lại.

“Lão bảo, A Dao à, ngọn bút trong tay Sử quan, không phải dùng để chép lại nhân quả của thiên hạ.”

“Mà là để chép lại chính vận mệnh của mình.”

Nắng hắt lên mặt ta, ấm áp lạ thường.

Ta ngước mắt, ngắm nhìn vòm trời Thượng Kinh giữa tiết đông giá. Lớp mây dày đặc nứt toác ra, để lộ khoảng không xanh biếc, trong vắt thanh khiết.

Ta bỗng nhớ lại giây phút thân thể chìm trong biển lửa kiếp trước.

Khoảnh khắc ngọn lửa liếm trọn lấy ta, thứ cuối cùng ta nhìn thấy, là bức tường treo kín tranh chân dung trong mật khố Thái Sử cục. Bức họa mười một đời Thái Sử Lệnh uy nghi giăng hàng, chỗ cuối cùng vẫn để trống.

Đó là chỗ trống dành riêng cho ta.

Bức họa trên tường không hề vẽ mặt.

Bởi lẽ Sử quan vốn dĩ không nhìn thấu vận mệnh của chính mình.

Thế nhưng kiếp này, ta không cần phải nhìn thấu nữa.

Ta chỉ cần tự tay viết nên.

(Toàn văn hoàn)