“Bởi vì không đủ.” Thẩm Tố thu bàn tay lại, “Thần lực của viên đan này, chỉ đủ để thay đổi vận mệnh một lần. Cải biến nạn hạn hán ở Tây Bắc thì đủ. Nhưng lại không gánh nổi một đoạn nhân quả lớn hơn.”
“Nhân quả gì?”
Thẩm Tố nhìn ta, ánh mắt sâu như cái giếng cổ không thấy đáy.
“Nhân quả của vương triều này.”
Y đứng bật dậy, sải bước tới bên cửa sổ. Cành lá khô khốc của gốc mai già ngoài song cửa khẽ lay động trong gió bấc.
“Tổ phụ cô nương là Dư Bá An, năm năm trước đã hứa giúp ta. Lão bảo, lão có thể giúp ta luyện thành Nhân Quả Đan, nhưng kèm theo một điều kiện — sau khi đại công cáo thành, ta phải bảo hộ cháu gái lão một đời bình an.”
“Đứa cháu gái mà lão nhắc đến, chính là cô nương.”
“Nhưng lão lại giấu ta, lão đã đem thiên cơ của Dư gia truyền hết cho cô nương.”
Thẩm Tố xoay người, ngược sáng mà nhìn ta.
“Dư cô nương, tổ phụ cô nương đã bảo vệ cô nương quá vẹn toàn. Nhưng lão đã quên mất một điều.”
“Trong huyết quản cô nương cuộn chảy dòng máu của Dư Quan. Cô nương sinh ra đã là kẻ cầm bút.”
“Kẻ cầm bút, làm sao có thể ngậm miệng câm lặng cả đời.”
Y bước lại, ngồi xuống đối diện ta.
“Thái tử đã bị phế truất. Hoàng hậu đã băng hà. Bệ hạ sau khi dùng đan, tối đa cũng chỉ thọ được thêm một năm. Một năm sau, Chu Diễn sẽ đăng cơ. Việc đầu tiên Chu Diễn làm sau khi lên ngôi, chính là đồ sát toàn bộ những kẻ biết được nội tình vụ cung biến. Triệu Hổ sẽ chết, Thôi Tĩnh Chi sẽ chết, Hà Sùng sẽ chết, một trăm ba mươi bảy mạng người Đông cung thảy đều phải chết.”
“Rồi sau đó, lưỡi đao đồ tể của hắn sẽ chĩa về phía cô nương.”
“Bởi vì cô nương đã nhìn thấu những điều hắn muốn che giấu nhất.”
“Thí phụ. Thí quân. Thí huynh.”
Thẩm Tố đặt viên đan sắc đỏ thẫm lên mặt bàn, đẩy về phía ta.
“Dư cô nương, viên đan này, ta luyện thay cho tổ phụ cô nương. Giờ ta giao lại cho cô nương.”
“Nuốt nó vào, cô nương có thể nhìn thấu mọi ngóc ngách nhân quả. Quá khứ, hiện tại, tương lai, thảy mọi nhân quả đều sẽ trải dài trước mắt cô nương.”
“Rồi sau đó, chính cô nương sẽ quyết định.”
“Nét bút cuối cùng này, sẽ phải hạ xuống thế nào.”
Đan dược nằm trên án kỷ. Sắc đỏ rực rỡ, lập lòe sáng.
Ngoài song cửa, bông hoa tuyết đầu tiên của mùa đông chầm chậm rơi xuống, vương trên cành khô trơ trọi của gốc mai già.
Ta vươn tay, cầm lấy viên đan ấy.
13
Ta đã nhìn thấy.
Nhìn thấy đệ nhất đại Thái Sử Lệnh Dư Quan, đứng chân trần trên mảnh đất nứt nẻ của Tây Bắc, đau đáu nhìn cảnh xác chết đói la liệt khắp nơi. Y quỳ xuống, ngửa mặt lên trời lập lời thề độc: Ta Dư Quan, nguyện đánh đổi thọ mệnh cả đời, đổi lấy trăm năm trù phú cho mảnh đất này.
Ông trời không đáp lời y.
Nhưng từ độ ấy y có thể thấu thị nhân quả.
Y nhìn thấy căn nguyên trận đại hạn Tây Bắc — chẳng phải thiên tai, mà là nhân họa. Ba trăm năm trước, có kẻ đã đồ thành tại nơi này. Ba mươi vạn oan hồn bị chôn vùi dưới tầng hoàng thổ, oán khí ngàn năm không tan. Cứ dăm ba chục năm, oán khí lại hóa thành hạn hán, gặt hái sinh mạng như gặt cỏ.
Y từng thử siêu độ, từng thử trấn yểm, từng dùng thọ nguyên của mình để gánh vác. Lần nào cũng chỉ cầm cự được mươi năm. Vài chục năm sau, hạn hán lại ngóc đầu trỗi dậy.
Thế rồi y bắt tay luyện đan.
Luyện một viên kim đan có thể triệt để xóa sạch đoạn nhân quả ba trăm năm ấy.
Viên đan này, y luyện ròng rã cả đời người, chẳng thành.
Y đem đan phương cùng toàn bộ ký ức của mình phong ấn trong mật khố Thái Sử cục, truyền cho đời Thái Sử Lệnh kế tiếp.
Đời Thái Sử Lệnh thứ hai tiếp tục dấn thân.
Đời thứ ba.
Đời thứ tư.
Miệt mài truyền tới tận đời thứ mười một.
Truyền tới tay Thẩm Tố.
Y không phải là Dư Quan.
Y là “Đan linh” được tinh luyện từ ký ức và chấp niệm của Dư Quan.