Tôi suýt thì bị sự vô liêm sỉ của lão chọc tức đến bật cười.

Rõ ràng là lão làm sai quy định, rõ ràng là lão nợ tiền không trả, vậy mà lại cố tình nâng tầm lên thành ân oán cá nhân.

Xuyên tạc việc tôi bảo vệ quyền lợi thành hành vi cố ý gây tổn hại đến lợi ích công ty, để tôi phải hoàn toàn nhận lấy trách nhiệm này.

Tôi không thể để lão có cơ hội vu oan giáng họa cho mình.

Tôi nhìn các vị lãnh đạo:

“Thưa các sếp, đây là đoạn ghi âm cuộc gọi cuối cùng của tôi và sếp Mã, mọi người nghe xong sẽ hiểu tại sao tôi lại hủy đơn.”

Nói xong, tôi lấy điện thoại ra, bấm vào một file ghi âm cuộc gọi.

7

Những lời lẽ chê bai miệt thị, thái độ thoái thác cho có lệ, cùng những lời cảnh cáo đe dọa của lão…

Vang lên rõ mồn một trong phòng họp rộng lớn.

Khuôn mặt Mã Ninh trắng bệch, gần như không còn giọt máu.

“Vẫn còn nữa.”

Tôi lại mở WeChat, phát từng cái một trong số mười mấy tin nhắn thoại chửi bới dài 60 giây của lão.

Sắc mặt Mã Ninh hoàn toàn xám xịt.

Sếp Tống không thể kìm nén được cơn thịnh nộ trên khuôn mặt nữa, lạnh lùng nhìn lão.

“Mã Ninh, cậu còn lời nào để ngụy biện nữa không?”

Toàn thân Mã Ninh ướt đẫm mồ hôi, môi run rẩy không thốt nên lời.

Sếp Tống ném mạnh đống tài liệu vào người lão, giọng điệu nghiêm khắc:

“Mã Ninh, tôi cảm thấy buồn nôn vì những lời cậu vừa nói ban nãy, tự cậu xem đi!”

Mã Ninh nhìn đống tài liệu, mặt lúc đỏ lúc trắng, hết trắng lại chuyển sang xanh, xanh rồi chuyển sang tím ngắt.

Nằm mơ lão cũng không ngờ được, tôi lại lưu giữ thông tin số vé còn lại của mỗi chuyến bay.

Tám lần, lần nào lão đặt vé hạng nhất, ghế hạng phổ thông vẫn còn vé thừa.

Đến nước này rồi, tôi cũng chẳng còn gì để sợ nữa, chẳng có gì quan trọng hơn 42.000 tệ kia cả.

“Sếp Tống, từ khoản ứng trước đầu tiên cho đến bây giờ, nửa năm, tám khoản, 42.000 tệ. Để không gây tổn thất cho công ty, tôi đã mở năm cái thẻ tín dụng, cái nào bây giờ cũng đang thấu chi, tôi chỉ còn cách trả góp, đi vay mượn để đắp vào lỗ hổng.”

“Hôm hủy vé cũng là đến ngày trả nợ, ngân hàng gọi điện liên tục cảnh cáo tôi, không trả được sẽ bị nợ xấu.”

“Thưa các vị lãnh đạo, tôi mới hai mươi lăm tuổi, tương lai tôi còn phải mua nhà, mua xe, con cái đi học, thi công chức, tôi không thể trở thành người mất uy tín tín dụng sớm như vậy được?”

“Nếu công ty nhất định bắt tôi phải chịu trách nhiệm, tôi có thể chấp nhận bị sa thải, nhưng khoản tiền ứng trước 42.000 tệ bắt buộc phải trả cho tôi, đó là tiền lương gần một năm trời của tôi rồi.”

Nói đến câu cuối cùng, nước mắt tôi lưng tròng, trông vô cùng đáng thương.

Sếp Tống lộ vẻ không đành lòng, bất lực thở dài một tiếng.

“Hàn Lệ Lệ, chuyện này chúng tôi đã rõ rồi, không phải lỗi của cô, cô không cần phải lo lắng về khoản tiền ứng trước đó, lỗi của ai thì người đó tự chịu trách nhiệm.”

Ông ấy nhìn Mã Ninh đang mang khuôn mặt xám như tro tàn, giọng lạnh như băng:

“Mã Ninh, 42.000 tệ, cậu đưa tiền mặt hay chuyển khoản?”

Mã Ninh run lẩy bẩy, vội vàng lấy điện thoại ra, tìm đến khung chat với tôi, run rẩy chuyển tiền sang.

Nhìn thấy thông báo chuyển khoản 42.000 tệ, nước mắt tôi cuối cùng cũng không kìm được mà rơi xuống.

Tôi nói ra những lời thật lòng từ tận đáy lòng mình:

“Cuối cùng tôi cũng không phải ăn mì tôm nữa rồi.”

Mấy vị lãnh đạo khá xúc động, ngay cả vài đồng nghiệp ngồi phía sau cũng không nhịn được thở dài xót xa.

Họ đều là những người từng trải qua chuyện này, thế nhưng lại đổ dồn mọi thứ lên người tôi, trơ mắt nhìn tôi vội vã, trơ mắt nhìn tôi chịu uất ức, trơ mắt nhìn tôi rơi vào bước đường cùng.

Vậy họ có khác gì kẻ bắt nạt như Mã Ninh đâu.

Chuyện vẫn chưa xong.

Sếp Tống hỏi tôi: “Cô bảo cô phải trả góp, còn đi vay, có lãi không?”