Mạnh Tình Lam nghe vậy thì bật cười chế giễu, đáy mắt ả tràn ngập sự mỉa mai: “Cái gì mà chân truyền của Quốc sư, chẳng qua chỉ là một con nhãi lừa đảo thần côn mà thôi.”

19.

Lúc này đây, Hoàng đế Bệ hạ đang đoan tọa trước án thư rốt cuộc không thể nhẫn nhịn được nữa: “Đủ rồi!”

Ánh mắt phẫn nộ của ngài trừng trừng nhìn thẳng vào Cố Vân Trạch: “Trẫm cớ sao lại sinh ra một đứa con như ngươi cơ chứ!”

Bị mắng chửi, sắc mặt Cố Vân Trạch cực kỳ khó coi.

Trước ngày hôm nay, giữa hai cha con họ luôn là “phụ từ tử hiếu”.

Đã bao giờ xảy ra cảnh tượng như thế này?

Nhưng Hoàng đế Bệ hạ dường như chưa hả giận, tiếp tục mắng: “Mẫu thân Tuệ tần của ngươi đúng là đồ không có não, năm xưa Trẫm ban cho phong hiệu này , chính là hy vọng bà ta có thể mọc thêm chút não. Trẫm vốn tưởng ngươi khác với mẫu thân ngươi, chẳng ngờ ngươi còn ngu xuẩn hơn cả bà ta!”

“Trẫm nói cho ngươi biết, Cố Vân Trạch, hôm nay cho dù ngươi có giết Trẫm, cũng tuyệt đối không được động đến một sợi tóc của Miểu Miểu, nếu không đừng nói là Trẫm không tha cho ngươi, ngay cả liệt tổ liệt tông dưới suối vàng cũng sẽ không buông tha cho ngươi đâu!!!”

Hơi thở của Cố Vân Trạch rối loạn. Hắn vốn không tin lời ta, nhưng nhìn vào thái độ của Hoàng đế Bệ hạ, hắn cảm thấy chuyện ta có thể quyết định được ngôi vị Thái tử, khéo khi lại là sự thật.

Dù sao thì cái ngôi Thái tử của hắn cũng bị mất một cách quá đỗi khó hiểu, mà sự coi trọng của Hoàng đế dành cho ta cũng đã vượt xa sự suy tính của hắn.

Cố Vân Trạch không kiềm chế được, dời ánh mắt nhìn về phía Mạnh Tình Lam.

Thực ra hắn căn bản không hề yêu Mạnh Tình Lam.

Ban đầu hắn chọn Mạnh Tình Lam, chỉ là để mượn binh quyền của Mạnh gia mà thôi.

Mạnh Tình Lam nhạy bén nhận ra sự thay đổi trong thái độ của Cố Vân Trạch, ả cười lạnh một tiếng: “Cố Vân Trạch, ban đầu là do chính ngươi quỳ xuống trước mặt phụ thân ta cầu hôn ta, thề thốt hứa hẹn sẽ đối tốt với ta cả đời, chứ không phải ta ép ngươi.”

Hai mắt Cố Vân Trạch đỏ ngầu, gân xanh trên trán giật giật, dường như đã sắp đạt đến ngưỡng bùng nổ, ta có thể nhận ra, nội tâm hắn đã thực sự hoảng loạn.

“Đủ rồi!”

Ánh mắt Cố Vân Trạch sắp phun ra lửa đến nơi, hắn dường như thẹn quá hóa giận đến mức mất đi lý trí, bất chấp tất cả mà lao thẳng về phía ta, bộ dạng đó rõ ràng là muốn bóp cổ ta tới chết.

Thành công rồi!

Ta liên tục cố ý chọc giận Cố Vân Trạch, chờ đợi chính là khoảnh khắc này.

Ta không chút do dự tung một cú đá cao chân, vung chân đá thẳng một cú hung ác vào cằm Cố Vân Trạch.

Chiếc cằm mỏng manh phải chịu đòn trọng kích, Cố Vân Trạch lập tức gục ngã xuống đất.

Sắc mặt Mạnh Tình Lam biến đổi, lao tới định bắt lấy ta.

Mạnh Tình Lam vốn là nữ nhi của võ tướng, từ nhỏ ở bên cạnh phụ thân mưa dầm thấm đất, thân thủ tự nhiên không phải dạng vừa.

Mấy tên tướng sĩ bên cạnh cũng theo đà xông lên cùng Mạnh Tình Lam.

Nhưng ta chẳng hề e sợ chút nào.

Ta giống như có thần tiên nhập thể, nhẹ nhàng lướt người lui về phía sau một bước, Mạnh Tình Lam và đám binh lính liền vấp ngã thành một đống, hơn nữa còn ngã vô cùng thê thảm, nhất thời nửa khắc chẳng thể bò dậy nổi.

Ta bồi thêm cho mỗi kẻ một nhát, sau khi xác định đã đánh ngất toàn bộ bọn chúng, mới túm lấy tên Cố Vân Trạch đang hôn mê bất tỉnh, lôi hắn đi như lôi một con chó chết ra ngoài cửa, sau đó cất giọng cao vút: “Cố Vân Trạch đã bị bắt giữ, những kẻ nào buông bỏ vũ khí có thể được khoan hồng xử nhẹ, nếu không sẽ bị giết sạch không tha!”

Hoàng đế Bệ hạ cũng theo ta bước ra ngoài.

Đám binh sĩ bên dưới nhìn thấy Hoàng đế vẫn bình an vô sự, liền biết cuộc phản loạn này đã thất bại triệt để.