“À! Tớ biết rồi! Có phải cậu không, cậu ghen tị vì tớ tặng kem chống nắng cho họ, nên cậu cố tình bỏ độc vào kem chống nắng của họ. Tô Hiểu Hiểu, sao cậu ác độc thế hả!”
11
“Dừng dừng dừng lại ngay!” Tôi ngăn cản cô ta nói xằng nói bậy, “Làm gì cũng phải có bằng chứng, cậu đừng có mở miệng ra là vu khống lung tung ở đây. Kem chống nắng của các người vẫn luôn đút cẩn thận trong túi các người, tôi lấy đâu ra thời gian mà đi bỏ độc!”
Lâm Tình còn định nói gì nữa thì Điền Mẫn đã kéo tay cô ta lại: “Lâm Tình, đừng nói mấy chuyện này với cô ta vội, tớ và Triệu Lâm ngứa chết mất thôi, mau đưa bọn tớ đến bệnh viện đã!”
“Đúng, đến bệnh viện kiểm tra, chắc chắn là Tô Hiểu Hiểu ghen tị với tình bạn của chúng ta nên giở trò. Chúng ta về phòng lấy kem chống nắng rồi hẵng đến bệnh viện, để bác sĩ chứng minh sự trong sạch của tớ!”
Điền Mẫn và Triệu Lâm yếu ớt gật đầu đồng ý, Lâm Tình tiến lại kéo tay tôi: “Cậu cũng phải đi theo, đến lúc đó chi phí điều trị của họ cậu phải đền đấy!”
Tôi giằng mạnh tay ra: “Đi thì đi, nhưng ai đền ai thì chưa biết chắc đâu!”
Tôi vô cùng đàng hoàng đi theo bọn họ đến bệnh viện, tôi chẳng lo lắng chút nào về kết quả cả. Bởi vì lượng bột gây ngứa tôi cho vào không nhiều, lại bị bọn họ bôi hết lên người rồi.
Vừa nãy họ ngứa quá đã ra biển rửa nước lạnh bao nhiêu lần, đến lớp trang điểm cũng trôi sạch, bột gây ngứa đã bị xối trôi từ lâu rồi.
Quả nhiên khi đến bệnh viện kiểm tra, kết luận ban đầu là dị ứng do sử dụng mỹ phẩm kém chất lượng.
Sau khi xét nghiệm thêm hộp kem chống nắng Lâm Tình mang đến, bác sĩ đã đưa ra kết luận:
“Nghi ngờ nguyên nhân gây dị ứng da là do sử dụng kem chống nắng kém chất lượng.”
Khi nhìn thấy kết quả xét nghiệm, Lâm Tình chết trân.
Điền Mẫn và Triệu Lâm cũng ngây người, ngay sau đó ánh mắt nhìn Lâm Tình cũng thay đổi.
“Lâm Tình, tại sao cậu lại tặng hàng giả cho bọn này? Cậu cố tình đúng không?” Điền Mẫn lên tiếng chất vấn trước.
“Không phải đâu, không phải, tớ không tặng hàng giả, chắc chắn là Tô Hiểu Hiểu, cô ta nhân lúc các cậu không để ý đã lén bỏ thuốc vào!” Lâm Tình cuống cuồng, bắt đầu giải thích năng nhặt chặt thưa.
“Đủ rồi, Lâm Tình! Cậu còn định vu oan cho người khác đến bao giờ, bác sĩ đã nói rồi, cái cậu mua chính là hàng kém chất lượng, là cậu! Đã hại họ bị dị ứng!”
“Không phải đâu, không thể nào, mấy lần trước dùng rõ ràng đều không sao mà…”
Lâm Tình như nghĩ ra điều gì, đột nhiên ngẩng đầu lên, trừng mắt hằn học nhìn tôi: “Là mày, mày biết hết rồi, mày cố tình đúng không!”
Tôi hất mặt khiêu khích nhìn cô ta, giả vờ vô tội: “Cậu đang nói cái gì thế, tôi biết cái gì, lại cố tình cái gì cơ. Lẽ nào đống hàng giả trong tủ của tôi cũng là do cậu đánh tráo sao?”
Lời của tôi thành công khiến Điền Mẫn và Triệu Lâm biến sắc, họ hồ nghi nhìn Lâm Tình, bắt đầu nghi ngờ những hành động của cô ta.
“Mày bớt ngậm máu phun người ở đây đi! Điền Mẫn, Triệu Lâm, các cậu đừng tin cô ta, cô ta đang chia rẽ chúng ta đấy. Cô ta chính là ghen tị với tình bạn của chúng ta, các cậu ngàn vạn lần đừng để cô ta lừa!”
Lâm Tình kéo tay họ, vẻ mặt gấp gáp giải thích, nhưng hai người kia lại bình thản rút tay ra.
Tôi tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa: “Các cậu thử nghĩ xem, tại sao mỗi hai cậu dùng bị dị ứng, cô ta dùng lại không sao? Rõ ràng là tự mình dùng đồ xịn còn đem đồ lởm đi cho các cậu chứ sao!”
“Đủ rồi, Tô Hiểu Hiểu! Cậu bớt nói hươu nói vượn ở đây đi, cậu mau đi đi, bọn này không hoan nghênh cậu!” Lâm Tình thẹn quá hóa giận đuổi khách.
Tôi cười khẩy, lườm cô ta một cái rồi quay lưng bước đi.
12
Sau khi trở về khách sạn, tôi tắm rửa thoải mái một trận bằng nước nóng trong phòng thuê theo giờ đã đặt sẵn, sau đó còn đánh thêm một giấc ngủ nướng.