“Vu cáo, đây là vu cáo a! Kinh Triệu Doãn đại nhân!”
Quận hầu mặt đỏ tía tai, liên miệng kêu oan.
Hầu phu nhân và Bùi Đình Du theo sau mặt không còn hột máu.
Nông phụ vừa thấy Bùi Đình Du, vui sướng muốn lao tới, nhưng bị sai nha cản lại.
“Con ta! Đây là con ta!”
Kinh Triệu Doãn đập kinh đường mộc quát lớn:
“Túc tĩnh! Đào Chu thị, ngươi nói Nhị công tử của Quận hầu phủ là con trai ngươi, ngươi có bằng chứng gì?”
Nông phụ kéo hai người đàn ông thật thà chất phác từ trong đám đông ra.
“Đại nhân, ngài cứ nhìn hai người bọn họ, còn cần bằng chứng gì nữa ạ?”
12
Hai người đàn ông kia quanh năm làm việc đồng áng, da dẻ đen nhẻm.
Nhưng đường nét ngũ quan kia, lại giống hệt Bùi Đình Du không sai một li.
Quả thực là máu mủ tình thâm mắt thường cũng thấy rõ.
“Trông giống hệt hai đứa anh trai nó, còn không chứng minh được nó là con trai ta sao?”
Ta ngồi ở trà lâu đối diện Kinh Triệu phủ, nghe các thám báo nhỏ của ta truyền tin về tình hình trên công đường.
Bùi Hằng Minh cũng có mặt.
Tuy chàng không hiểu tiếng chim hót, nhưng người nông phụ kia là do chàng mang người đi tìm, chàng biết rõ chân tướng vụ án này hơn ai hết.
“Hôm đó nàng bảo ta tạm giữ lại mạng Chu ma ma vài ngày, lúc đó nàng đã đoán ra rồi sao?
“Bà ta giấu giếm không kẽ hở, làm sao nàng phát hiện ra?”
Ta mỉm cười, nâng chén trà nhấp một ngụm.
“Trực giác và bạc! Trước đây ta luôn cảm thấy bà ta lạnh lùng vô tình, nhưng phát hiện ra bà ta đối với Bùi Đình Du cũng vậy. Cho đến khi Dương Huệ Vân nhập phủ, ta mới biết hóa ra bà ta cũng có thể ấm áp hiền hòa đến thế.
“Ta đã tra sổ sách, những năm gần đây, trong phủ luôn gửi một lượng lớn quà tặng xa xỉ về phương Nam vào tháng sinh thần của Bùi Đình Du. Con người nhìn không rõ mọi thứ, nhưng tiền bạc thì không bao giờ nhìn nhầm. Tâm can của bà ta đâu có đặt ở Quận hầu phủ.”
Ta hắt phần trà còn lại xuống đất.
“Đi thôi, tin tức bên kia sắp truyền đến rồi, ta đi tiễn bà ta một đoạn.”
Trước cửa Kinh Triệu phủ, có người lớn tiếng hô hoán: “Mau đi xem xét nhà! Trấn Hải tướng quân bị xét nhà rồi!”
Đám đông xôn xao bàn tán, ùa nhau kéo về hướng Tướng quân phủ.
“Tướng quân phủ bị xét nhà, công tử của Quận hầu phủ lại là hàng giả, đúng là xui xẻo rủ nhau mà đến!”
“Nhanh đi nhanh đi, Quận hầu phủ bám vào mối hôn sự này đúng là mắc lừa to rồi!”
Ta đứng ở rìa đám đông, lẳng lặng nhìn Hầu phu nhân bị nha dịch áp giải.
Trâm cài của bà ta rơi rụng, y phục lộng lẫy lấm lem bùn đất, còn đâu nửa phần uy nghi của chủ mẫu Hầu phủ?
Bà ta ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua đám đông, vừa vặn chạm phải ánh mắt ta.
Khoảnh khắc ấy, đồng tử bà ta co rụt lại, như thể rốt cuộc cũng hiểu ra điều gì.
“Là ngươi…”
Môi bà ta run rẩy, giọng nói khản đặc.
Ta mấp máy môi không thành tiếng: “Bà đáng đời!”
Bà ta chợt vùng vẫy kịch liệt, khuôn mặt méo mó.
“Ta là cô mẫu ruột thịt của ngươi! Ngươi hại ta như vậy có đối diện nổi với phụ thân ngươi không?”
Ta cười lạnh, còn dám nhắc đến phụ thân ta.
“Ta hại bà? Không, thế này vẫn chưa đủ!”
Ta sải bước tiến vào công đường.
Đón lấy ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống người của Bùi Đình Du.
“Đại nhân, vụ án này vẫn còn ẩn tình! Quận hầu phu nhân và Trấn Hải tướng quân Dương Bộ Niên tư thông châu thai ám kết, sinh hạ rồi giao đứa con gái riêng Dương Huệ Vân cho Dương Bộ Niên. Mỗi năm bòn rút lượng lớn tài sản của Quận hầu phủ để chu cấp cho đứa con gái riêng này!
“Dương Bộ Niên khi tại nhiệm lén lút buôn bán muối lậu, ngựa chiến bị điều tra, để bù đắp thâm hụt, vị cô mẫu ruột thịt này của ta đã lập mưu lừa gạt của phụ thân ta một số tiền khổng lồ, Dương Bộ Niên càng điều động tư binh giết phụ thân ta diệt khẩu.