Hổ Tử: “Haizz! Lúc đầu còn muốn mua thêm hai miếng nữa, giờ thì không được rồi.” Nói xong lại quay sang nhìn cậu: “Sổ bài tập của cậu cũng đừng mua nữa.”

Tô Cảnh Ngôn: “Ừ.”

Đồng ý xong, Tô Cảnh Ngôn liền lo lắng hỏi Hổ Tử: “Chúng ta về thế nào đây?”

Nhìn bầu trời mây đen giăng kín, Hổ Tử cũng rất lo, quay sang nhìn Tô Cảnh Ngôn dò hỏi: “Cậu có chạy về được không?”

Tô Cảnh Ngôn…

“Chắc là được.”

Vừa nghe vậy, Hổ Tử lập tức phấn chấn tinh thần: “Vậy chúng ta liền…”

Còn chưa nói hết, đã nghe Thẩm Đại Quốc kinh ngạc gọi: “Hổ Tử?”

Hổ Tử lập tức quay đầu nhìn, liền thấy mấy anh trai trong thôn đều ở đó.

Cậu lập tức vui vẻ gọi: “Anh Đại Quốc.”

Thẩm Đại Quốc kinh ngạc: “Thật sự là các em à? Các em tới đây làm gì?”

Hổ Tử: “Đến mua đồ.”

Thẩm Đại Quốc: “Chị em cũng yên tâm thật đấy, trời thế này mà còn dám để các em đi mua đồ.”

Hổ Tử ngượng ngùng cười hì hì, vừa định nói thì đã nghe Thẩm Đại Quốc tiếp lời: “Được rồi, hai đứa cũng đừng về nữa, đi cùng bọn anh đi! Vừa hay anh rể các em ở phía sau, hai đứa cứ chờ ở đây.” Nói xong anh ta liền vội vàng dẫn người rời đi.

Tô Hoài Cẩn và anh Hứa kế toán đi phía sau, lúc đuổi kịp tới nơi, nhìn thấy Hổ Tử với Tô Cảnh Ngôn còn có chút kinh ngạc: “Hai đứa sao lại ở đây?”

Tô Cảnh Ngôn chột dạ liếc nhìn Hổ Tử, yếu ớt đáp: “Đi mua đồ ạ.”

Đứa bé do chính tay mình nuôi lớn, vừa nhìn cậu như vậy, Tô Hoài Cẩn đã biết chắc có vấn đề.

Anh mặt đen lại, trừng mắt nhìn Tô Cảnh Ngôn: “Về rồi tôi sẽ xử con sau, đi theo tôi trước.”

Vừa nghe vậy, Tô Cảnh Ngôn lập tức không dám lên tiếng nữa, kéo Hổ Tử ngoan ngoãn đi sau lưng Tô Hoài Cẩn.

Đây vẫn là lần đầu tiên Hổ Tử thấy Tô Hoài Cẩn mặt lạnh, không nhịn được kéo tay Tô Cảnh Ngôn hỏi nhỏ: “Chú cậu nổi giận có đánh người không?”

Tô Cảnh Ngôn ngoan ngoãn lắc đầu.

Hổ Tử lập tức yên tâm hẳn, “Không đánh người thì cậu sợ cái gì?”

Tô Cảnh Ngôn…

Không đánh người thì không đáng sợ nữa à? Với cậu mà nói, chú nổi giận còn đáng sợ hơn đánh người.

Vì đang vội cứu lương thực, tuy mọi người đều nhìn thấy Hổ Tử với Tô Cảnh Ngôn, nhưng không ai nói gì, cho đến khi mọi người buộc kín xong bạt che mưa.

Lúc này Tô Hoài Cẩn mới rảnh tay xử lý hai đứa nhỏ, mặt đen như đá mà quát: “Cút sang bên kia cho tôi!”

Hổ Tử tuy nghịch ngợm, nhưng đối mặt với Tô Hoài Cẩn mặt lạnh vẫn có chút chột dạ, cũng không dám nói bừa, chỉ đành ngoan ngoãn đi sang một góc.

Lương thực vừa được che xong, lòng mọi người cũng theo đó thả lỏng, tự nhiên có tâm trạng xem náo nhiệt.

Thấy Tô Hoài Cẩn như vậy, Thẩm Đại Tân là người đầu tiên nhảy ra nói: “Đồng chí Tô này, bình thường nhìn cứ nho nhã lịch sự, không ngờ nổi nóng lên cũng dữ như vậy.”

Thẩm Đại Quốc hừ một tiếng: “Với cái kiểu nghịch ngợm của Hổ Tử, nếu không dữ thì nó còn bay lên trời mất.”

Trương Thiết: “Đúng thế, cả cái thôn này chẳng đứa nào nghịch bằng nó.”

“Nhưng mà tôi nói này, hình như đồng chí Tô cũng khác trước rồi, trước đây tôi cứ cảm giác anh ấy không giống chúng ta, hôm nay anh ấy làm vậy, tôi lại thấy cũng chẳng khác gì mấy.”

Đội trưởng thấy mọi người đều đã bỏ thành kiến với Tô Hoài Cẩn, bèn chậm rãi nói một câu: “Vốn dĩ đã giống nhau rồi.”

“Trước đây mọi người thấy cậu ấy không giống chúng ta, là vì cậu ấy không có gốc rễ ở đây. Giờ đã có gốc rồi thì chẳng phải cũng giống nhau sao.”

Thẩm Đại Quốc lập tức phụ họa: “Đúng là vậy thật.”

“Trước đây đồng chí Tô làm việc cứ như làm thuê cho chúng ta, giờ thì tích cực hăng hái hơn hẳn.”

“Theo tôi nói, vẫn phải lập gia đình, lập nghiệp. Không lập gia đình, lập nghiệp thì không được.”

Lúc nói câu này, mấy người Tôn Đào đều lùi về sau mấy bước, sợ lát nữa lại nói đến mình.