Ông ta hẹn tôi ra gặp mặt trực tiếp.
Địa điểm là một nhà hàng riêng tư sang trọng trong thành phố.
Tôi đến đúng hẹn.
Tôn Gia Hòa trạc ngoài năm mươi, tóc hoa râm, đeo kính gọng vàng, nói năng chậm rãi.
“Lâm tổng, hân hạnh.”
“Tôn tổng.”
“Tuổi trẻ tài cao, Hòa Ninh mới một năm mà đã đạt được quy mô này, thật không dễ dàng gì.”
“Quá khen.”
“Hôm nay tôi hẹn cô ra đây, là muốn bàn một vụ làm ăn.”
“Vụ làm ăn gì?”
“Hoành Đạt đang triển khai một dự án ở phía Nam thành phố, dự định xây dựng khu dân cư trung cao cấp. Yêu cầu trang trí nội thất rất khắt khe, cần một nhà thầu thi công trọn gói đáng tin cậy. Tôi muốn hợp tác với Hòa Ninh.”
Ông ta đưa ra một con số cho hợp đồng.
Tám triệu.
Đối với Hòa Ninh, đây là đơn hàng lớn nhất từ trước đến nay.
Tôi cầm tách trà, không nói gì.
“Sao hả, Lâm tổng?”
“Tôn tổng, tôi muốn hỏi ông một chuyện.”
“Cô cứ hỏi.”
“Trước đây ông đưa tiền cho Tiền Hải Ba để gã đòi góp vốn vào công ty tôi, là có ý gì?”
Sắc mặt ông ta không hề thay đổi.
“Chuyện đó… chắc có hiểu lầm rồi.”
“Hai triệu, Đầu tư Đỉnh Thịnh. Công ty dưới trướng ông.”
“Đỉnh Thịnh hoạt động độc lập, tôi không can thiệp vào các dự án cụ thể.”
“Vậy chuyện Tiền Hải Ba tìm Hứa Mẫn nói nhăng nói cuội —— nhằm ly gián quan hệ giữa chị ấy và tôi —— cũng là hoạt động độc lập sao?”
Ông ta cười nhạt.
“Lâm tổng thẳng thắn thật.”
“Tôi không thích vòng vo.”
“Vậy tôi cũng nói thẳng.” Ông ta đặt tách trà xuống, “Chuyện miếng đất phía Bắc, tôi quả thật không cam tâm. Cô thắng, tôi chấp nhận. Nhưng trên thương trường không có kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có lợi ích vĩnh viễn. Hợp đồng tám triệu này, cô có làm không?”
Tôi nhìn ông ta.
“Làm.”
Lông mày ông ta khẽ nhướng lên.
“Nhưng có điều kiện.”
“Điều kiện gì?”
“Thêm một điều khoản vào hợp đồng —— toàn bộ vật liệu xây dựng do Hòa Ninh chỉ định nhà cung cấp, Hoành Đạt không được tự ý thay thế.”
Ông ta ngẫm nghĩ một chút.
“Được.”
“Thêm nữa, trong quá trình thi công, Hòa Ninh có quyền cử đội giám sát chất lượng tham gia, theo sát toàn bộ quy trình.”
“Chuyện này…”
“Theo luật trong nghề, bên A cử người giám sát là chuyện bình thường phải không?”
Ông ta nhìn chằm chằm tôi chừng hai giây.
“Cô không tin tưởng chất lượng của tôi sao?”
“Tôi tin tưởng hợp đồng.”
Ông ta im lặng một hồi.
“Được.”
Chúng tôi bắt tay.
Nhưng tôi thừa biết, đằng sau sự hợp tác này tuyệt đối không đơn giản.
Ông ta đột nhiên ném ra đơn hàng tám triệu, không phải vì đánh giá cao năng lực của tôi —— mà là muốn trói buộc tôi, biến tôi thành một nhà cung cấp trong hệ sinh thái của ông ta.
Đến lúc đó, nếu tôi tung bằng chứng về chất lượng công trình kém của ông ta ra, thì với tư cách là đối tác, tôi cũng sẽ bị liên lụy.
Đó chính là mưu đồ của ông ta.
Nhưng ông ta không biết, tôi cũng có mưu đồ của riêng mình.
Sau khi ký hợp đồng, tôi làm hai việc.
Thứ nhất, cài cắm một điều khoản hủy hợp đồng —— nếu bên A vi phạm nghiêm trọng về chất lượng, bên B có quyền đơn phương chấm dứt hợp đồng và yêu cầu bồi thường thiệt hại.
Đội ngũ pháp lý của Tôn Gia Hòa đọc lướt qua, cho rằng đây chỉ là điều khoản tiêu chuẩn, không bận tâm.
Nhưng chính điều khoản này, là cánh cửa an toàn mà tôi chừa lại cho bản thân.
Thứ hai, tôi tiếp tục thu thập bằng chứng từ cư dân của hai dự án có vấn đề của Hoành Đạt.
Chuỗi bằng chứng ngày một hoàn thiện.
Tháng sáu, dự án phía Nam khởi công.
Đội giám sát chất lượng của Hòa Ninh bắt đầu theo sát và ghi chép toàn bộ quá trình thi công.
Hoành Đạt quả nhiên không yên phận —— ngay tháng đầu tiên đã hai lần lén lút thay thế vật liệu.
Nhân viên giám sát của tôi đã chụp ảnh, lập biên bản.
Lúc đối chất, quản lý dự án của Hoành Đạt chỉ cười xòa.
“Điều chỉnh một chút xíu thôi, không vấn đề gì đâu.”