10

Ngay khi tôi nghĩ mọi chuyện đã thật sự khép lại, thì một tuần sau, tôi nhận được email từ Cao Minh.

Nội dung email rất ngắn gọn, lời lẽ cũng rất lễ phép.

Cậu ấy nói muốn gặp tôi một lần.

Không phải để cầu xin, chỉ là muốn trò chuyện trực tiếp một chút.

Tôi có chút bất ngờ.

Tôi nghĩ sau cuộc phỏng vấn hôm đó và sự việc ở căn tin, cậu ta hẳn là phải căm ghét tôi đến tận xương tủy.

Tôi hơi do dự, nhưng rồi vẫn đồng ý.

Tôi hẹn địa điểm ở quán cà phê dưới sảnh công ty.

Tôi đến sớm, chọn một chỗ gần cửa sổ.

Vài phút sau, Cao Minh bước vào.

Cậu ta trông gầy đi nhiều, quầng thâm dưới mắt, gương mặt đã không còn vẻ tự tin và sáng sủa như ngày phỏng vấn nữa.

Cậu ngồi đối diện tôi, im lặng rất lâu.

Trong quán cà phê, tiếng nhạc nhẹ nhàng chậm rãi trôi qua, bầu không khí trở nên có chút kỳ lạ.

Cuối cùng, cậu ấy ngẩng đầu, nhìn tôi.

Câu đầu tiên thốt ra là:

“Giám đốc Giang, xin lỗi anh.”

Ba chữ ấy, cậu nói ra rất khó khăn, nhưng lại đầy chân thành.

Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cậu, chờ cậu tiếp tục.

Cậu nói, sau khi trượt phỏng vấn, cậu đã suy nghĩ rất nhiều nhưng không hiểu lý do.

Có lúc, cậu nghĩ có thể tôi ganh tị.

Hoặc là dính đến một “quy tắc ngầm” nào đó trong giới công sở mà cậu không biết.

Cho đến khi mẹ cậu ta gây chuyện trong căn tin.

Thông qua bạn bè cũng từng đi phỏng vấn, cùng một vài kênh khác trong nội bộ công ty, cậu lắp ráp từng mảnh ghép, cuối cùng cũng hiểu rõ toàn bộ câu chuyện về “lắc muôi” suốt 5 năm kia.

“Tôi… tôi không thể tin nổi mẹ tôi lại làm những chuyện như thế.”

Giọng cậu tràn đầy đau đớn và giằng xé.

“Trong ký ức của tôi, bà chỉ là một người phụ nữ lao động bình thường, hay lải nhải, thích khoe con với hàng xóm. Tôi từng rất tự hào về bà, vì một mình bà đã nuôi tôi khôn lớn, thật sự không dễ dàng.”

“Tôi chưa từng biết… trong thế giới nhỏ bé nơi bà làm việc, bà lại có thể là người như vậy… lại có thể đối xử với anh như vậy…”

Khoé mắt cậu đỏ lên, giọng nói cũng nghẹn lại.

Từ trong ba lô, cậu lấy ra một phong bì dày, đẩy sang phía tôi.

“Giám đốc Giang, tôi biết… số tiền này chẳng thể bù đắp được gì. Đây… là toàn bộ số tiền tôi dành dụm được trong thời gian học đại học — từ các dự án và học bổng.”

“Coi như là… thay mẹ tôi, bồi thường cho anh tiền cơm trưa suốt năm năm qua. Cũng coi như là… thay bà ấy xin lỗi anh.”

Tôi nhìn chiếc phong bì đó, nhưng không hề đưa tay nhận.

Nếu tôi muốn tiền, tôi có hàng trăm cách để nhận được nhiều hơn số này gấp bội.

Nhưng điều tôi muốn, xưa nay chưa từng là tiền.

Tôi đẩy phong bì trở lại.

“Lỗi của mẹ cậu, không nên để cậu phải gánh chịu.”

Tôi mở miệng bình thản, lần đầu tiên có một cuộc đối thoại thật sự với cậu ấy.

“Hôm đó trong buổi phỏng vấn, tôi loại cậu, tôi có mang theo tư tâm. Điều này tôi không phủ nhận.”

“Nhưng cũng không phải hoàn toàn vì tư thù. Giống như tôi đã nói ở căn tin — hành vi của mẹ cậu khiến tôi thực sự nghi ngờ phẩm chất và sức chịu đựng của cậu khi đối diện nghịch cảnh.”

Tôi nhìn vào mắt cậu, từng chữ một chậm rãi nói:

“Nhưng hôm nay cậu dám đến, dám ngồi trước mặt tôi, nói ra những lời này — thay vì oán hận tôi, hay tìm cách trả thù…”

“Chứng tỏ, có thể tôi đã nhìn nhầm về một phần con người cậu.”

“Cậu có trách nhiệm hơn mẹ cậu, cũng chính trực hơn.”

Cao Minh sững người.

Cậu dường như không nghĩ tôi sẽ nói ra những lời như vậy.

Trong đôi mắt từng đầy đau khổ và xấu hổ, dần dần hiện lên một cảm xúc phức tạp hơn.

Chính khoảnh khắc ấy — cuộc trả thù của tôi, mới thật sự hoàn tất một cách trọn vẹn về mặt đạo đức.

Tôi đã nhận được lời xin lỗi chân thành nhất, đến từ chính người thân của kẻ đã từng làm tổn thương tôi sâu sắc nhất.