Cùng đứng dậy theo sau huynh ấy, còn có Tam hoàng tử, Tứ hoàng tử, Ngũ hoàng tử, cùng với thống lĩnh cấm vệ Đông Cung của Thái tử là Triệu Bình.
Mấy vị biểu huynh/biểu đệ cùng bước lên phía trước, Triệu Bình lùi lại đứng hơi chếch phía sau.
Bọn họ, đều đến để chống lưng cho ta.
Hoàng thất chính là như vậy, mặc kệ bọn họ tranh giành vị trí kia ra sao, hễ khi uy nghiêm của hoàng gia bị khiêu khích, bọn họ đều nhất trí đối ngoại.
Hơn nữa, Hoàng cữu cữu đã sớm triệu kiến chung ta và mấy vị biểu huynh/biểu đệ này, đặc biệt dặn dò trong thọ yến hôm nay, nhất định phải bảo vệ ta thật tốt.
Mấy vị hoàng tử liếc nhìn ba mẹ con đang quỳ trên đất, rồi lại nhìn sang Lộ Chu Dương.
Cuối cùng, vẫn là Nhị biểu ca lên tiếng trước: “Ngươi vừa nói gì? Không nhận ra? Không nhận ra tại sao nữ nhân này lại dùng ánh mắt như thế nhìn ngươi?”
Lộ Chu Dương thấy tình hình không ổn, vội vàng hành lễ với các vị hoàng tử, vội vã biện bạch cho bản thân: “Nhị điện hạ, thần…”
“Ngươi khoan nói đã.”
Nhị biểu ca giơ tay ngắt lời hắn, quay sang nhìn ta, hỏi: “Nguyệt biểu muội, có chuyện gì vậy?”
Ta chưa kịp lên tiếng, Tần ma ma làm theo đúng dặn dò từ trước của ta, tiến lên một bước, kể lại tóm tắt sự tình một cách ngắn gọn.
Tần ma ma nắm bắt chừng mực cực kỳ chuẩn xác, tuy không nói lớn đến mức cả sân đều nghe thấy, nhưng quá nửa số người ngồi trong sảnh cũng đủ nghe ra, đó là ngoại thất do Lộ Chu Dương nuôi dưỡng bên ngoài, dắt theo hai đứa con của ả đăng đường nhập thất, đến để xin danh phận.
Đợi Tần ma ma dứt lời, Nhị biểu ca xoay người nhìn lại Lộ Chu Dương, vỗ vỗ tay.
“Khá khen cho một Thám hoa lang! Bảy năm trước khi nhập tế ngươi đã ký cái gì, ngươi còn nhớ chăng?”
Nhập phủ?
Thám hoa lang?
Công chúa?
Tất cả những từ khóa lọt vào tai Ngô Vũ Vi, ả lờ mờ cũng đoán ra toàn bộ sự thật.
Người ả lặn lội đến kinh thành những tưởng là mẫu thân của Lộ Chu Dương, hóa ra lại là đương triều công chúa!
Phu quân Lộ Chu Dương cũng chính vì ở rể, mới trở thành Quốc công gia quyền quý chốn kinh kỳ này.
Ha hả, thì ra ả tính toán trăm bề, cuối cùng lại giao phó đời mình cho một kẻ như thế!
Lộ Chu Dương lại chẳng buồn đoái hoài đến suy nghĩ của Ngô Vũ Vi, mồ hôi hột rịn đầy trán thi nhau tuôn rơi, hắn bất giác thu người thấp xuống.
“Hồi bẩm điện hạ, thần… thần vẫn còn nhớ.”
“Nhớ sao?”
Tam biểu huynh chắp tay đi đến trước mặt hắn, cúi đầu nhìn xuống: “Vậy ngươi nói cho bổn vương biết, nói cho tân khách cả sảnh này biết, trên tờ văn thư ngươi ký giấy trắng mực đen viết những gì? Ngươi lại hứa hẹn những gì với phụ hoàng và hoàng tổ mẫu?”
Đôi môi Lộ Chu Dương run rẩy mất kiểm soát, không thốt nên lời.
Tứ biểu đệ đứng phía sau lạnh nhạt bồi thêm một câu: “Viết rằng vĩnh viễn không nạp thiếp, cùng công chúa một đời một kiếp một đôi người, cũng hứa với phụ hoàng và hoàng tổ mẫu rằng, kiếp này định sẽ đối đãi tốt với Hữu Ninh công chúa, nối dõi huyết mạch Định quốc công phủ và công chúa. Sao nào, Lộ đại nhân trí nhớ kém thì thôi đi, đến chữ cũng không biết đọc nữa sao?”
Nói đoạn, Ngũ biểu đệ rút từ trong ống tay áo ra tờ văn thư gốc do tự tay Lộ Chu Dương viết năm xưa, đưa cho thái giám bên cạnh bưng đi cho các bàn tiệc chuyền tay nhau xem.
Lộ Chu Dương bịch một tiếng quỳ sụp xuống, cúi gằm mặt, không dám nhìn bất kỳ ai.
“Xin các vị điện hạ minh giám! Thần quả thực không hề quen biết phụ nhân này! Thần cùng công chúa thành thân bảy năm, chưa từng làm ra chuyện gì có lỗi với công chúa!”
Ta nhìn đỉnh đầu hắn, giọng nói phẳng lặng như mặt nước không gợn sóng: “Vậy sao? Vậy hai đứa trẻ này, chàng giải thích thế nào?”
Lộ Chu Dương ngẩng đầu lên, rốt cuộc cũng dám nhìn ta, chỉ là ánh mắt khẩn thiết vô cùng, lại mang theo vài phần cầu xin.