“Cô! Chính là cô! Cô khiến con dâu tôi không chịu về nhà, bỏ mặc con cái! Cô cũng là phụ nữ, sao cô có thể thất đức như thế! Cô không có con sao? Cô không có gia đình sao? Cô giúp người ngoài chia rẽ gia đình người khác, cô sẽ không có kết cục tốt đâu!”
Phan Minh Dương bất ngờ bịt miệng mẹ, không cho bà nói tiếp. Chị Trần không hề giận, nhìn Phan Minh Dương:
“Tú Lan là quản lý dự án của tôi, cô ấy có năng lực rất giỏi, tôi rất coi trọng nên đã thành ý mời cô ấy quay lại. Anh có gì không hài lòng thì cứ tìm tôi.”
Phan Minh Dương trợn tròn mắt. Trong nhận thức của anh ta, tôi chưa bao giờ có một mặt như thế này.
“Cô ấy bây giờ không còn là vợ anh, cô ấy rất xuất sắc, anh không có quyền ngăn cản cô ấy bay cao. Nếu Phan tổng cứ khăng khăng như vậy, tôi không ngại giúp Tú Lan một tay đâu.”
Mẹ chồng vẫn chửi: “Cô là người ngoài, quản chuyện nhà tôi làm gì! Cô là cái thá gì!”
Phan Minh Dương ấn mạnh mẹ xuống: “Mẹ! Đừng nói nữa!”
“Bà ấy là khách hàng lớn nhất của công ty con!”
Anh ta hạ thấp giọng: “40% doanh thu công ty con đến từ công ty bà ấy! Mẹ nói thêm câu nữa là công ty con sập tiệm đấy!”
Mẹ chồng há hốc mồm, không nói được lời nào. Không khí sững lại, chỉ còn tiếng khóc của con út.
Phan Minh Dương nhìn tôi chằm chằm, không nói gì. Chị Trần bảo tôi vào làm việc, chị sẽ xử lý chuyện này. Tôi gật đầu, nhìn thẳng vào mắt Phan Minh Dương:
“Luật sư nói thỏa thuận ly hôn đã gửi cho anh rồi.”
“Ký xong thì gặp nhau ở Cục Dân chính.”
Tôi quay lưng bước vào công ty, sau lưng là tiếng cầu xin của bé lớn. Nước mắt tôi cuối cùng cũng rơi.
Sau ngày hôm đó, Phan Minh Dương im lặng. Một kẻ khởi nghiệp nhờ tiền của vợ, giờ lại phải dựa vào sếp cũ của vợ để kiếm ăn. Tôi mỉm cười, thật mỉa mai làm sao.
Ngày đến Cục Dân chính, Phan Minh Dương mang cho tôi một chiếc bánh Tiramisu. Anh ta gượng cười:
“Loại bánh em thích nhất đây. Em gầy đi nhiều, trông xinh hơn trước.”
Tôi cười khẩy: “Trước đây anh chẳng bảo tôi béo sao? Sinh con xong dáng xập xệ, mặc cái gì anh cũng chê xấu.”
Nụ cười của anh ta cứng lại, vội vàng xua tay: “Đó là tôi nói bừa thôi, em đừng để bụng. Lúc đó tôi lỡ miệng, không phải thật lòng.”
Tôi chẳng buồn tranh luận, giục anh ta mau chóng hoàn tất thủ tục. Anh ta như không nghe thấy, cứ tự nói:
“Tôi biết trước đây tôi làm không tốt, tôi sai rồi. Em quay về đi, chúng ta cùng nhau sống tốt. Con cái cần em, tôi cũng cần em…”
Tôi thiếu kiên nhẫn ngắt lời:
“Khi anh phát hiện ra con không ai dỗ, cơm không ai nấu, nhà không ai lau, quần áo không ai giặt, bố mẹ không ai chăm, lúc đó anh mới thấy cần tôi.”
“Anh không thấy tôi là gánh nặng sao? Thật trùng hợp, tôi cũng thấy anh vô dụng với tôi, chúng ta chia tay trong êm đẹp đi.”
Anh ta nén giận: “Khương Tú Lan, tôi đã hạ mình cầu xin em rồi, em còn muốn thế nào nữa? Một người đàn ông như tôi đã bỏ cái tôi xuống để xin em, em muốn tôi phải quỳ xuống mới vừa lòng sao?”
“Tôi không muốn thế nào cả, tôi chỉ muốn ly hôn.”
Tôi gọi nhân viên, đưa ra hai bản thỏa thuận ly hôn. Anh ta không tin nổi: “Em thực sự muốn ly hôn?”
Tôi gật đầu: “Điều tôi hối hận nhất là không ly hôn sớm hơn.”
Anh ta siết chặt tờ thỏa thuận, gân xanh nổi lên: “Em nhìn xem trong thỏa thuận viết gì, em thậm chí không muốn nuôi một đứa con nào, con út tầm tuổi này sao rời xa mẹ được? Em có còn là người không?”
“Anh không phải muốn con sao, cho anh hết đấy, mẹ anh cũng chăm được mà. Tóm lại, tôi sẽ không vì con cái mà nhượng bộ thêm một lần nào nữa.”
Tôi nhún vai thản nhiên. Phan Minh Dương hít sâu một hơi: “Vậy tôi cho phép em đi làm, như vậy được chưa? Đừng ly hôn nữa.”
Tôi thấy thật nực cười: “Đi làm là quyền tự do của tôi. Nếu anh không đồng ý ly hôn thuận tình, chúng ta gặp nhau tại tòa.”