Trương Thiên Sư bật cười ha hả, nhắm mắt lại miệng lẩm nhẩm chú ngữ, cuối cùng vung phất trần cất tiếng:

“Bệ hạ, đây là có kẻ dùng thuật vu cổ, nguyền rủa long thể của người.”

Bùi Luân phẫn nộ tột đỉnh, mỗi câu nói của Trương Thiên Sư đều như đổ thêm dầu vào lửa.

Hắn dẫn theo đạo sĩ bước nhanh như gió, đám thị tùng đi theo gần như không đuổi kịp bước chân.

Khi cửa Trường Tín cung bị đạp tung, Thẩm Mộ Uyển đang ngả mình trên sập nhâm nhi trà.

Ả đang định tươi cười đón tiếp, lại bị Bùi Luân phẫn nộ ném thẳng con búp bê vải vào mặt.

“Nói cho trẫm biết, thứ này là gì?”

Sắc mặt Thẩm Mộ Uyển nháy mắt trắng bệch, hoảng loạn nhặt con búp bê trên đất lên.

Con búp bê đó khắc bát tự sinh thần của Bùi Luân, ngay vị trí trái tim bị đâm ba cây đinh rỉ, quấn chằng chịt những sợi tóc không biết lấy từ đâu.

“Bệ hạ, thần thiếp không biết đây là vật gì! Nhất định là có kẻ hãm hại thần thiếp——”

Ả nhào tới định túm lấy áo Hoàng đế, nhưng bị hắn đá một cước ngã lăn ra đất.

“Đồ vật này tìm thấy ngay trong cung của ngươi, chứng cứ rành rành, ngươi còn lời gì để nói?!”

“Chắc chắn là tiện phụ nhà ngươi vì bị trẫm trách phạt nên sinh lòng bất mãn, lại dám mưu hại trẫm!”

Bùi Luân xua tay, thị vệ bên cạnh mặc kệ Thẩm Mộ Uyển gào khóc vùng vẫy, lập tức xông lên giữ chặt lấy ả.

Mà ta chậm rãi bước tới, quỳ xuống bên cạnh Hoàng đế, nhẹ giọng lên tiếng:

“Bệ hạ, thần thiếp có một chuyện, không biết có nên nói hay không.”

“Nói.”

Ta rũ mắt, đầu ngón tay vò chặt chiếc khăn lụa, dáng vẻ ấp úng muốn nói lại thôi đều được hắn thu hết vào tầm mắt.

Thẩm Mộ Uyển không ngừng giãy giụa, ánh mắt nhìn ta như muốn phóng dao:

“Tiện nhân! Là ngươi vu oan cho ta! Ta làm ma cũng không tha cho ngươi!”

Nhưng trong lòng ta chỉ thấy buồn cười: Đã đến nước này rồi, ả vẫn không bỏ được cái tính kiêu căng ngạo mạn.

“Quý phi nương nương giỏi điều hương, mỗi lần Bệ hạ lâm hạnh, Trường Tín cung luôn đốt một loại hợp hương có tên là ‘Tĩnh Tức’.”

“Trong hương đó có trộn thêm một vị dược liệu tên là Thanh Cát thảo, nếu dùng đơn lẻ thì không có hại, nhưng nếu dùng chung với Long Diên Hương mà Bệ hạ vẫn quen dùng——”

Ta tỏ vẻ như vô tình liếc Thẩm Mộ Uyển một cái, rồi nhanh chóng cụp mắt xuống.

“Sẽ khiến người ta tuyệt tự.”

Viện phán Thái y viện run rẩy nhận lấy hộp hương, vừa ngửi thử liền quỳ rạp xuống đất:

“Hồi… Hồi bẩm Bệ hạ… Lời Cẩn Phi nương nương nói không sai, loại hương này có thể khiến nam tử… khó bề sinh con nối dõi!”

Cả điện nháy mắt chìm vào tĩnh lặng.

“Tiện phụ, to gan lớn mật!”

Giây tiếp theo, Bùi Luân trong cơn thịnh nộ đã tung một cú đá lật nhào Thẩm Mộ Uyển.

Trán ả đập vào chân bàn, máu thuận theo đuôi lông mày chảy xuống;

Nhưng ả chẳng thiết đến đau đớn, chỉ điên cuồng quỳ lết lên trước, ôm chặt lấy chân Bùi Luân.

“Bệ hạ, thần thiếp không có! Thần thiếp sao có thể hại người tuyệt tự? Thần thiếp bị oan!”

Bùi Luân đăng cơ ba năm, sủng hạnh vô số nữ tử nhưng không một ai hoài thai.

Hắn luôn cho rằng là vấn đề của bản thân, nên vẫn âm thầm dùng vô số loại thuốc bổ.

Hắn sao có thể ngờ tới, chính là Thẩm Mộ Uyển vì tranh sủng mà luôn ngấm ngầm giở trò, khiến hắn không còn khả năng sinh dưỡng tử tự nữa!

“Tống vào Thiên lao, nghe hầu phát lạc!”

***

Đường vào Thiên lao vừa sâu vừa hẹp, ánh đèn dầu leo lét bám trên vách tường nhấp nháy như sắp tàn, soi tỏ mặt sàn ẩm ướt đầy mạt rơm mốc meo.

Ta xách hộp đồ ăn, đạp lên những phiến đá đọng nước, dừng lại trước gian ngục cuối cùng.

Thẩm Mộ Uyển co rúm trong góc, khuôn mặt từng khiến phi tần lục cung phải lu mờ nay chằng chịt những vết roi đỏ lòm.

Y phục bằng gấm vóc đắt tiền đã biến thành mớ giẻ rách, để lộ ra những mảng da thịt bầm tím bên trong.