Kẻ muốn chết là ả, kẻ không muốn chết cũng là ả. Ta đã ép ả khi nào?

Nhìn dáng vẻ u mê mù quáng của Lục Nghiên Từ, lòng ta lạnh toát.

Đây chính là nhi tử của ta, là nhi tử ta đã dốc lòng nuôi nấng suốt ngần ấy năm.

Chỉ là một đóa bạch liên hoa mà hắn cũng không nhận ra, vậy cái vị trí Thế tử này, hắn cũng không cần làm nữa.

Ta nhìn thẳng vào ánh mắt giận dữ của hắn, lạnh giọng nói:

“Ta hỏi lại lần cuối, ngươi có chắc là muốn ở bên cạnh con tiện nhân đã quất roi nữ tử vô tội, ép người uống Tuyệt tử dược, lại còn dùng kế để làm nhục thiếu nữ không? Cho dù phải trở mặt với ta, với Hầu phủ?”

Trên mặt Lục Nghiên Từ lóe lên một tia do dự.

Thấy vậy, Từ Thiên Mị hoảng loạn, gào khóc thảm thiết:

“Thế tử, đừng vì thiếp mà đắc tội Phu nhân, bà ấy là mẫu thân ngài!”

“Ngài cứ để Mị nhi tự sinh tự diệt đi!”

Nghe thế, sự lưỡng lự trên mặt Lục Nghiên Từ lập tức biến thành vẻ kiên quyết.

Hắn trừng mắt nhìn ta, lớn tiếng tuyên bố:

“Mẫu thân, Mị nhi là thê tử của con, cũng là mẫu thân của hài tử nhà con! Con tuyệt đối không vứt bỏ nàng ấy!”

“Huống hồ, nàng ấy chỉ là một nữ tử yếu đuối, những chuyện đó cũng không phải ý muốn thực sự của nàng ấy, sao người cứ phải bức người đến bước đường cùng!”

Bức người đến bước đường cùng? Máu trên người ta, vết thương trên mặt ta, rốt cuộc là ai bức ai đến đường cùng!

Nhi tử nuôi dưỡng suốt hai mươi năm, lại bị một đóa bạch liên hoa lừa gạt đến mức quay lại chỉ trích chính thân nương của mình!

Khoảnh khắc này, ta thực sự thất vọng đến tột độ.

“Hầu phủ lại sinh ra được một tên si tình cơ đấy.”

“Đã vậy, ngươi hãy cút về từ đường, tự xin xóa tên khỏi tông tịch Lục thị đi!”

Đêm hôm đó, chuyện này làm xôn xao dư luận.

Nghe nói Lục Nghiên Từ và Từ Thiên Mị quỳ trong từ đường, đã quỳ suốt ba canh giờ.

Nhị nhi tử Lục Hoài Xuyên nóng ruột như lửa đốt, ở trong từ đường khuyên can hắn hồi lâu:

“Đại ca! Đệ nghe nói cả rồi, những việc Từ Thiên Mị làm với mẫu thân, cho dù là với người xa lạ thì cũng là tội ác tày trời!”

“Huynh sao có thể vì một nữ nhân như vậy mà rời khỏi Lục thị!”

Nghe thế, Từ Thiên Mị lại đòi sống đòi chết khóc lóc:

“Vì Thế tử, ta đã thành một ác phụ bị vạn người ruồng bỏ.”

“Đã vậy, chi bằng hôm nay ta đập đầu chết ngay tại từ đường này! Để chứng minh chân tâm của Mị nhi!”

Ả lại làm bộ làm tịch định tự sát, lại bị Lục Nghiên Từ kịp thời ngăn cản.

Hắn ôm chặt Từ Thiên Mị, cẩn thận dỗ dành:

“Ai nói nàng bị vạn người ghét bỏ? Nàng là mẫu thân của con ta mà!”

“Yên tâm đi Mị nhi, ta vĩnh viễn không bỏ rơi nàng.”

Từ Thiên Mị rơm rớm nước mắt, giọng nhỏ như muỗi kêu:

“Thật sao?”

Lục Nghiên Từ nhẹ nhàng lau nước mắt cho ả, dịu dàng dỗ:

“Bổn thế tử lừa nàng khi nào chứ?”

“Yên tâm đi, mẫu thân sẽ không nhẫn tâm đến thế đâu.”

“Ta là trưởng tử của bà, trong bụng nàng là trưởng tôn của bà.”

“Cho dù bị đuổi khỏi Lục thị, đánh gãy xương vẫn còn dính liền gân cơ mà!”

“Mẫu thân sẽ không bỏ mặc chúng ta đâu.”

Thấy vậy, Lục Hoài Xuyên vừa tức vừa gấp:

“Đại ca! Huynh sao có thể làm khó mẫu thân như vậy!”

Hoài Xuyên tức giận phất áo rời đi, đến tìm khuyên nhủ ta:

“Mẫu thân! Đại ca tuy hồ đồ, nhưng huynh ấy cũng là người trọng tình trọng nghĩa!”

“Chi bằng người tạm thành toàn cho huynh ấy lần này đi! Sau này cho nữ nhân đó làm thiếp…”

Ta cười lạnh cắt ngang lời nó:

“Thiếp?”

“Ả làm sao chịu làm thiếp!”

“Thứ ả muốn là vị trí chính thê, là vị trí Nữ chủ nhân tương lai của Hầu phủ kìa!”

Hoài Xuyên bị ta làm cho giật mình, lặng lẽ cúi đầu.

Ta biết, bây giờ nó đang vô cùng khó xử, vừa không muốn mất ca ca, vừa không muốn thấy ta đau lòng.

Nhưng trên đời này làm gì có chuyện vẹn cả đôi đường?

Ta thở dài một hơi, trịnh trọng hỏi nó: