Thế nhưng khi nhìn thấy vết roi trên mặt ta, vết máu trên tà áo, cùng với khung cảnh tàn tạ lúc nãy, hắn lại do dự chốc lát.
“Mị nhi, nàng nói đi, rốt cuộc chuyện là sao!”
Từ Thiên Mị “bịch” một tiếng, quỳ sụp hai gối xuống đất, khóc lóc đến nước mắt nhạt nhòa:
“Thế tử! Mị nhi thực sự không biết gì hết!”
“Mị nhi không biết gì cả!”
Đến tận lúc này, ả vẫn còn muốn lừa dối cho qua chuyện.
Nhưng làm sao có thể dễ dàng như vậy?
Đào Hồng đứng phắt dậy, gườm gườm nhìn thẳng vào mặt ả:
“Sự tình đến nước này, ngươi vẫn còn định xảo biện!”
“Lẽ nào bát Tuyệt tử dược đó là Phu nhân tự rót cho mình uống chắc!”
Ả sợ đến rụt cả cổ, nước mắt rơi như mưa.
Kim Linh cũng sợ hãi quỳ mọp trên đất, chỉ biết liên tục dập đầu.
Từ Trường Canh lúc này đã tỉnh rượu, sắc mặt trắng bệch quỳ đó, không dám hé răng nửa lời.
Thấy cảnh đó, Lục Nghiên Từ sầm mặt, gào lên giận dữ:
“Từ Thiên Mị, nàng nói đi!”
“Rốt cuộc nàng đã làm cái gì!”
“Bịch” một tiếng, ả ôm chiếc bụng bầu quỳ lạy, khóc đến hai mắt sưng húp:
“Thế tử, Mị nhi chỉ là nhất thời hồ đồ thôi!”
“Mị nhi tự biết thân phận mình thấp kém, sợ sau này vào phủ rồi, sẽ bị Tạ cô nương ức hiếp, nên mới làm thế!”
Ả liên tục dập đầu xuống sàn, rất nhanh trán đã tứa máu bê bết.
“Mị nhi sai rồi! Cầu xin Thế tử tha thứ! Cầu xin Chủ mẫu tha tội!”
“Chỉ cần Thế tử và Chủ mẫu tha thứ cho Mị nhi, Mị nhi nguyện chịu bất cứ hình phạt nào!”
Lục Nghiên Từ trên mặt vậy mà lại lóe lên một tia đau xót.
Hắn do dự chốc lát, rồi khó xử nhìn sang ta:
“Mẫu thân… Bản tính Mị nhi không xấu, nàng ấy chỉ là nhất thời hồ đồ, lại vì quá để tâm đến con nên mới thế…”
Ta lạnh lùng nhìn hắn, không dám tin đây là đứa nhi tử mình một tay nuôi nấng nên người.
Tuy ta chưa mở miệng, nhưng Đào Hồng đã đỏ mắt lên tiếng phản bác:
“Thế tử, ngài đang nói cái gì vậy!”
“Ả ta đã tìm người định cưỡng bức Phu nhân đấy!”
Môi Lục Nghiên Từ mấp máy, hồi lâu sau mới lên tiếng:
“Nhưng… nhưng chung quy mẫu thân cũng không bị thương gì lớn mà!”
“Hơn nữa, mấy chuyện danh tiếng trinh tiết đó, mẫu thân ngày thường cũng đâu có bận tâm chứ?”
Lửa giận cuồn cuộn trong lồng ngực, ta không nhẫn nhịn được nữa, lại vung thêm một cái tát vào mặt hắn, giọng the thé vút cao:
“Giả sử hôm nay người đến đây là Uyển Ninh thì sao!”
“Con bé là một khuê các nữ tử, còn chưa xuất giá, đã bị hủy dung, bị ép uống Tuyệt tử dược, lại còn bị làm nhục!”
“Lục Nghiên Từ, ngươi rốt cuộc có phân biệt được đúng sai nặng nhẹ không!”
Bị ta hỏi, mặt hắn trắng bệch, quay đầu nhìn Từ Thiên Mị, đang định mở lời.
Nhưng Từ Thiên Mị lại dứt khoát đứng lên, tung đòn phủ đầu:
“Nếu Chủ mẫu không thể tha thứ cho Mị nhi, vậy Mị nhi xin mang theo đứa con trong bụng, lấy cái chết để tạ tội!”
Ả giật lấy thanh kiếm trong tay ta, kề sát cổ mình, tuyệt vọng nhìn Lục Nghiên Từ:
“Thế tử, kiếp này không thể gắn bó, vậy chúng ta đành hẹn lại kiếp sau!”
“Mị nhi, đừng!”
“Nàng vẫn còn hài tử của chúng ta mà!” Lục Nghiên Từ hét lớn.
Chỉ một tiếng này, Từ Thiên Mị liền dừng tay lại, “loảng xoảng” vứt kiếm xuống đất, rúc vào lòng hắn, khóc như mưa tuôn:
“Nghiên Từ!”
Lục Nghiên Từ ôm chặt lấy ả, mặt đầy vẻ xót xa:
“Được rồi, được rồi, đừng sợ, đã sắp làm mẹ người ta rồi, sao lại kích động như vậy?”
“Hơn nữa, nàng cũng đâu phạm phải sai lầm gì lớn lao.”
Còn ta, đứng nhìn màn diễn tình thâm tựa biển này, chỉ cảm thấy buồn cười không tả xiết, liền mở miệng vạch trần:
“Sao thế? Không phải đòi lấy cái chết tạ tội sao? Sao giờ lại không chết nữa rồi?”
“Mẫu thân!” Lục Nghiên Từ thô bạo cắt ngang lời ta, trong giọng nói chứa đầy sự phẫn nộ:
“Mị nhi mang thai tôn tử của người đấy!”
“Người sao có thể nhẫn tâm như vậy, ép nàng ấy đi vào chỗ chết!”
Ta ép ả?