“Đại ca con thực sự không làm nên trò trống gì, mấy ngày trước còn tự ý từ hôn, không những làm Uyển Ninh đau lòng một thời gian, mà còn ảnh hưởng đến danh tiết của con bé.”
“Năm xưa Hầu phủ và Thái phó định hôn nhân, không hề nói rõ là định với nhi tử nào.”
“Nếu mẫu thân để con cưới Uyển Ninh, trở thành người thừa kế Hầu phủ, con có đồng ý không?”
Nghe vậy, Hoài Xuyên đột ngột ngẩng đầu, không dám tin nhìn ta:
“Mẫu thân, người bảo con cưới Uyển Ninh tỷ?”
“Nhưng… nhưng tỷ ấy là của ca ca…”
Ta lắc đầu, lời lẽ thâm trường nhìn nó:
“Uyển Ninh là Uyển Ninh, chưa từng là vật sở hữu của bất kỳ ai.”
“Ta đã viết thư hỏi ý kiến của Uyển Ninh, con bé nói, nó bằng lòng gả cho con.”
Mặt Hoài Xuyên tràn đầy kinh ngạc, trong mắt xẹt qua một tia vui mừng khó phát hiện:
“Uyển Ninh tỷ ấy, tỷ ấy bằng lòng gả cho con sao?”
Ta không nhịn được mà bật cười.
Cái thằng ngốc này, từ nhỏ đã lẽo đẽo theo sau Lục Nghiên Từ và Uyển Ninh mà chơi đùa.
Mỗi lần Uyển Ninh buồn, nó luôn là người đầu tiên chạy tới chọc cười con bé.
Sinh nhật Uyển Ninh, nó luôn phải chuẩn bị trước cả ba tháng.
Ngay cả chuyện Uyển Ninh bị hối hôn, nó cũng là người đầu tiên chạy tới trách mắng đại ca mình.
Tất cả mọi người đều nhìn thấu tâm tư của nó dành cho Uyển Ninh, chỉ có mình nó là ngây ngốc không nhận ra.
Đón nhận ánh mắt đầy mong đợi của Hoài Xuyên, ta mỉm cười:
“Đương nhiên, con bé nói Lục gia Nhị lang nhân phẩm cao quý, là một phu quân tốt.”
Nghe vậy, nó lại cau mày sầu não:
“Nhân phẩm cao quý, nhưng nếu tỷ ấy chỉ thấy con tốt, chứ không hề thích con thì sao?”
Ta bất lực đưa tay xoa trán, vội vàng đánh lảng sang chuyện khác:
“Hoài Xuyên à, không chỉ có Uyển Ninh, mà sau này, tương lai của cả Hầu phủ đều trông cậy vào con đấy.”
Nó nhíu chặt mày:
“Ý của mẫu thân là… nhưng đại ca huynh ấy…”
Ta vô cùng kiên định cắt ngang:
“Đại ca con tư chất kém cỏi không thể gánh vác việc lớn, giao Hầu phủ cho hắn, ta có chết cũng không nhắm mắt!”
Giữa lúc Hoài Xuyên còn đang do dự tiến thoái lưỡng nan, nha hoàn bỗng hốt hoảng chạy vào bẩm báo:
“Không xong rồi Phu nhân, Nhị thiếu gia! Hầu gia sắp đánh chết Thế tử rồi!”
Khi ta và Hoài Xuyên vội vã chạy đến, Lục Tiêu đang vung roi ngựa, đánh Lục Nghiên Từ đến mức da tróc thịt bong, máu nhuộm đỏ cả y phục, khiến người ta nhìn mà lạnh gáy.
Từ Thiên Mị muốn xông vào can ngăn, bị Lục Tiêu một cước đá văng ra xa.
Ả ôm lấy bụng, sắc mặt trắng bệch.
Thủ hạ của Lục Nghiên Từ nhào tới, quỳ rạp dưới chân ta:
“Phu nhân! Phu nhân cầu người cứu Thế tử với!”
“Hầu gia nói muốn báo thù cho người, vì Mị nhi cô nương có thai, nên bắt Thế tử phải gánh thay!”
“Nhưng đã đánh bao nhiêu roi rồi, nếu cứ đánh tiếp thế này, sợ là mất mạng mất!”
Ta từ từ ngẩng đầu lên, nhìn bộ dáng thà chết không khuất phục của Lục Nghiên Từ, giọng điệu bình thản không chút gợn sóng:
“Phu quân, đủ rồi.”
Nghe vậy, Lục Tiêu khựng tay lại, lập tức ném roi xuống, sải bước lớn chạy về phía ta.
“Phu nhân!”
Chàng ôm chặt ta vào lòng, xoa đầu ta hệt như ngày thường, lại còn mang bộ dạng con nít ra mách lẻo:
“Thằng ranh con này lại dám đối xử với nàng như vậy, nó coi ta chết rồi sao!”
“Hôm nay ta nhất định phải đánh cho nó một trận nhừ tử, dám ức hiếp Phu nhân của Lục Tiêu ta!”
Nói xong, chàng lại toan nhặt roi lên.
Ta liếc nhìn một cái, Lục Nghiên Từ đang nằm bẹp trên mặt đất, được đám người vây quanh khóc lóc ỉ ôi, thoi thóp chẳng còn chút sinh khí.
Hoài Xuyên cũng lao tới, dốc gan dốc ruột khuyên can:
“Ca, huynh nhận lỗi với phụ thân mẫu thân thì có sao đâu?”
“Hơn nữa, chuyện này vốn dĩ là do ả ngoại thất của huynh làm sai trước…”
Nhưng Lục Nghiên Từ lại cắn răng chịu đau, nghiến lợi ngắt lời:
“Không phải ngoại thất!”