Yến Thư ngoan ngoãn vâng lời, nhưng ánh sáng trong mắt nàng cho ta biết, nàng đã có kế hoạch.

Rằm tháng Tám, tết Trung thu.

Trong cung bày tiệc ăn mừng, Lệ phi xưng bệnh không đến. Từ khi tin Bùi Trấn Vũ bị giáng chức truyền tới, nàng ta đã đóng cửa tạ khách, Giáng Vân cung chìm trong bầu không khí ảm đạm thê lương.

Trong bữa tiệc, Đoan Ninh Hoàng hậu sắc mặt hồng hào rạng rỡ, chủ trì đại cục vô cùng thuần thục. Yến Thư vì “thai tượng không ổn định” cũng cáo lui, ngược lại giúp ta bớt đi mấy phần lo âu.

Sau khi tiệc tàn, Đoan Ninh đặc biệt giữ ta lại, “Muội muội, đi dạo với bản cung một chút.”

Ánh trăng như nước rải xuống con đường rải sỏi trong Ngự Hoa Viên. Đoan Ninh xua tay cho tùy tùng lui hết, cùng ta sánh vai tản bộ.

“Niệm Khanh,”

Nàng đột ngột gọi thẳng tên ta, “Những năm qua, đa tạ muội.”

Ta kinh ngạc nhìn nàng, “Tỷ tỷ sao lại nói thế?”

“Bản cung biết, nếu không có muội âm thầm xoay xở phía sau, cái vị trí Hoàng hậu này của bản cung đã sớm lung lay rồi.”

Đoan Ninh ngước nhìn trăng sáng, “Trở về trước, bản cung một lòng một dạ đặt trên người Hoàng thượng, nhìn không thấu sự hiểm độc nơi hậu cung này. Mãi cho đến khi…”

“Mãi đến khi nào?”

“Đến khi nhìn thấy muội.”

Đoan Ninh quay sang ta, “Muội không tranh không cướp, nhưng chuyện gì cũng chu toàn; tính tình đạm bạc, nhưng không ai dám ức hiếp. Bản cung mới hiểu ra, thì ra nữ nhân cũng có thể sống như vậy—không hoàn toàn nương tựa vào nam nhân, mà vẫn có thể sống thật đặc sắc.”

Đoan Ninh kiếp trước đến chết vẫn sống trong vũng bùn tình ái, kiếp này nhờ ảnh hưởng của ta, đã tìm được giá trị thật sự của mình.

“Tỷ tỷ quá lời rồi.”

Ta khẽ nói, “Thần thiếp chẳng qua là… tính tình lười biếng quen rồi.”

Đoan Ninh bật cười, “Muội đó, lúc nào cũng khiêm tốn như vậy.”

Nàng làm vẻ mặt nghiêm túc, “Hôm nay bản cung tìm muội, là có việc quan trọng muốn bàn bạc. Bùi gia sắp sửa thất thế, sau khi Lệ phi gục ngã, cục diện hậu cung chắc chắn sẽ có thay đổi lớn. Bản cung muốn… nhờ muội hiệp lý lục cung.”

Ta kinh ngạc nhìn nàng. Hiệp lý lục cung, điều này đồng nghĩa với quyền lực vô biên, nhưng cũng là trách nhiệm nặng nề.

“Thần thiếp e là…”

“Đừng vội từ chối.”

Đoan Ninh nắm lấy tay ta, “Không phải vì bản cung, mà là vì Thừa Diệp. Thằng bé ngày một trưởng thành, nếu muội không nắm quyền trong tay, làm sao bảo vệ được nó?”

Ta chìm trong tĩnh lặng. Đoan Ninh nói không sai, chốn thâm cung này, quyền lực chính là tấm bùa hộ mệnh vững chắc nhất. Muốn bảo vệ Thừa Diệp, ta không thể vĩnh viễn nấp sau lưng người khác.

“Thần thiếp… tuân chỉ.”

Đoan Ninh cười đầy mãn nguyện, “Tốt quá rồi. Có tỷ muội chúng ta đồng lòng, hậu cung này nhất định sẽ an ổn.”

Tỷ muội đồng lòng… Nhớ ngày nào, chúng ta còn là kẻ thù không đội trời chung, nay đã trở thành tỷ muội chân chính. Số phận quả thật vô cùng vi diệu.

Trên đường hồi cung, ta ngước nhìn bầu trời sao rực rỡ, lòng nhẹ nhõm bình yên chưa từng thấy.

Ân oán tình thù kiếp trước, tựa hồ đều cuốn theo chiều gió. Kiếp này, ta rốt cuộc đã tìm thấy vị trí thuộc về mình—không phải một Hoàng hậu ham quyền đoạt vị, không phải một phi tần ẩn mình trốn thế, mà là một mẫu phi, một người bạn, một tỷ muội mang trong mình sức mạnh bảo vệ những người mình yêu thương.

Tương lai của Thừa Diệp, hài tử của Yến Thư, sự tín nhiệm của Đoan Ninh… những điều này đã trở thành ý nghĩa sống mới của đời ta.

Còn Hoàng thượng… trong lòng ta, ngài đã không còn là điều quan trọng nữa.

19 Đòn phản công cuối cùng

Đầu tháng Chín, tin tức Bùi Trấn Vũ bị cách chức điều tra tựa như tiếng sấm nổ ngang tai, làm chấn động toàn triều.