Đêm đó, nhà ba người chúng tôi ngồi ở phòng khách nhà mới, trò chuyện rất lâu.
Nói về quá khứ, nói về hiện tại, nói về tương lai.
15 năm dồn nén uất ức, dường như trong đêm nay đều tan biến theo ánh đèn rực rỡ của thành phố.
Sáng hôm sau, khi tôi còn đang ngái ngủ thì mẹ đã gọi dậy.
“Tiểu Viễn, dậy mau! Chú Ba đến rồi kìa!”
Tôi dụi mắt đi xuống lầu, thấy chú Ba đang ngồi trên sô pha ở phòng khách. Ngồi cạnh chú còn có một người nữa.
Là Bí thư Lý trên thị trấn.
Bí thư Lý trông chừng ngoài 40 tuổi, dáng vẻ nho nhã. Vừa thấy tôi, ông ấy lập tức đứng dậy, chủ động vươn tay ra bắt.
“Cậu là Trần Viễn đúng không? Quả nhiên là tuổi trẻ tài cao, hổ phụ sinh hổ tử!”
Thái độ nhiệt tình của ông ấy khiến tôi hơi bất ngờ và có phần e ngại.
Tôi vội bắt tay đáp lễ.
“Kiến Nghiệp kể cho tôi nghe cả rồi,” Bí thư Lý vỗ vỗ vai tôi đầy thân thiện, “Bố cậu đúng là một người anh cả phi phàm! Sống có tình có nghĩa! Xã hội chúng ta đang rất cần những con người như vậy!”
“Thị trấn chúng ta cũng rất cần những doanh nhân có tình có nghĩa như Kiến Nghiệp về xây dựng quê hương!”
Lời nói của Bí thư Lý kín kẽ không chê vào đâu được, vừa khen ngợi bố tôi, vừa tâng bốc chú Ba.
“Bí thư Lý, ngài khách sáo quá.” Chú Ba mỉm cười, chỉ vào tập tài liệu trên bàn.
“Đây là bản kế hoạch dự án tôi bảo công ty làm thâu đêm suốt sáng, ngài xem qua một chút nhé.”
Bí thư Lý cầm bản kế hoạch lên xem xét cẩn thận. Càng xem, nụ cười trên mặt ông ấy càng tươi.
“Tốt! Tuyệt vời! Xưởng gia công vật liệu xây dựng và trung tâm logistics! Hoàn toàn phù hợp với định hướng phát triển tương lai của thị trấn chúng ta! Kiến Nghiệp, cậu đúng là đem đến một cơn mưa đúng lúc hạn hán đấy!”
Ông xem xong, gấp tài liệu lại, nhìn chú Ba đầy trang trọng.
“Kiến Nghiệp, cậu cứ yên tâm! Dự án này thị trấn sẽ dốc toàn lực hỗ trợ! Đất đai, chính sách, thuế má, tất cả đều bật đèn xanh!”
“Tôi chỉ có một yêu cầu thôi.”
Chú Ba nhìn ông, “Bí thư Lý cứ nói.”
“Người đứng đầu dự án này,” Ánh mắt Bí thư Lý chuyển sang tôi, “Bắt buộc phải là Trần Viễn.”
“Tôi muốn cho cả thị trấn này biết, thứ chúng ta hoan nghênh không chỉ là tiền đầu tư.”
“Thứ chúng ta hoan nghênh hơn cả, chính là những con người sống có tình có nghĩa như nhà họ Trần các vị!”
10
Đề nghị của Bí thư Lý làm cả nhà tôi ngẩn người.
Giao cho tôi phụ trách một dự án 30 triệu tệ?
Chuyện này chẳng khác nào bắt một đứa trẻ vừa học đi lái máy bay cả.
“Bí thư Lý, chuyện này… không được đâu!” Bố tôi là người đầu tiên đứng ra phản đối, mặt ông đỏ bừng vì cuống, “Thằng Viễn nó chưa làm việc lớn bao giờ, nó làm hỏng chuyện mất! Việc này không đem ra đùa được đâu!”
Mẹ tôi cũng xua tay lia lịa: “Đúng thế đúng thế, Bí thư ạ, không được đâu. Thằng bé này có mấy cân mấy lạng vợ chồng tôi là rõ nhất, ngài đừng nghe chú Ba nó tâng bốc mù quáng.”
Tôi cũng trống đánh liên hồi trong bụng, vô thức đảo mắt nhìn chú Ba.
Chú Ba lại rất điềm nhiên, dường như đã đoán trước được cục diện này.
Chú không vội lên tiếng, mà rót cho Bí thư Lý và bố tôi mỗi người một ly trà, rồi mới chậm rãi nói:
“Anh cả, chị dâu, hai người cứ bình tĩnh.”
“Bí thư Lý đưa ra đề nghị này không phải phút bốc đồng đâu, đây là chuyện hôm qua hai chúng em đã bàn bạc kỹ rồi.”
Bí thư Lý cũng cười gật đầu: “Anh Trần, chị dâu, hai người cứ yên tâm. Cái chúng tôi coi trọng không phải là kinh nghiệm hiện tại của Tiểu Viễn, mà là con người cậu ấy và tinh thần phía sau gia đình mình.”
“Một dự án, kỹ thuật và quản lý đều có thể thuê ngoài, nhưng nhân phẩm và chữ tín của người đứng đầu thì ngàn vàng khó mua.”
“Chúng tôi muốn xây dựng một tấm gương, để cho tất cả mọi người thấy rằng, ở đất này, người tốt ắt sẽ được báo đáp xứng đáng!”
Lời Bí thư Lý nói rất hoa mỹ, nhưng tôi nghe ra một tầng ý nghĩa khác.
Ông ấy đang thể hiện thái độ ủng hộ chú Ba, đồng thời cũng tuyên bố với tất cả mọi người rằng: Nhà họ Trần bây giờ là người được Bí thư Lý này bảo kê.
Đây vừa là sự đãi ngộ cao nhất đối với khoản đầu tư của chú Ba, vừa là lời cảnh cáo nghiêm khắc nhất đối với cái đám người như Vương Phú Quý.
Chú Ba tiếp lời: “Anh cả, giai đoạn đầu của dự án em sẽ cử một đội ngũ chuyên nghiệp nhất đến hỗ trợ Tiểu Viễn. Từ việc xây dựng xưởng, đến nhập thiết bị, rồi khai phá thị trường, họ sẽ chỉ việc tận tay cho nó.”
“Đây không chỉ là một dự án, mà còn là một cơ hội để nó học hỏi và trưởng thành.”
“Thế hệ tiếp theo của nhà họ Trần chúng ta, không thể lại giống như chúng ta, cả đời bán mặt cho đất bán lưng cho trời được nữa.”
Lời của chú Ba đánh trúng tim đen của bố tôi.
Tâm nguyện lớn nhất đời ông chính là tôi có tiền đồ, có thể thoát khỏi cái ngôi làng nhỏ bé nghèo nàn ấy.
Ông nhìn tôi, trong ánh mắt tràn đầy sự giằng xé và hy vọng.
Tôi biết, mình không thể lùi bước được nữa.
Tôi hít một hơi thật sâu, đứng thẳng dậy, cúi gập người một góc 90 độ trước Bí thư Lý và chú Ba.
“Bí thư Lý, chú Ba, cảm ơn hai người đã tin tưởng.”
“Dự án này, cháu nhận.”