Rồi một ngày nào đó trong tương lai…
mang theo vinh quang trở về nơi này.
Trở về nơi đã cho cô cuộc đời mới.
Trở về nơi cô gọi là “nhà”.
10
Tương lai đắt giá và quyết định lặng thầm
Năm tháng trôi đi lặng lẽ giữa lưỡi dao và những trang sách.
Chớp mắt đã qua vài năm.
Lưu Nguyệt không còn là cô bé gầy như mầm đậu nữa.
Cô cao lên, cũng trưởng thành hơn.
Đôi mắt sau những tháng ngày học hành vất vả càng trở nên trầm tĩnh và sáng rõ.
Cô trở thành “học bá” nổi tiếng khắp vùng.
Mỗi lần thi cử, tên cô luôn đứng vững ở vị trí hạng nhất toàn khối.
Không ai có thể lay chuyển.
Em trai Lưu Dương cũng đeo cặp sách, trở thành học sinh tiểu học.
Cậu không có thiên phú như chị nhưng học rất chăm chỉ.
Cậu biết cuộc sống hôm nay của hai chị em không dễ dàng mà có.
Lưng chú Ngô dường như đã còng hơn trước.
Tóc mai cũng phủ thêm lớp phong sương.
Mỗi ngày ông vẫn đi lấy hàng từ lúc trời chưa sáng và chỉ thu dọn quầy khi trời tối.
Chỉ có điều nụ cười trên mặt ông ngày càng nhiều hơn.
Ánh mắt ông nhìn Lưu Nguyệt giống như đang nhìn một tác phẩm nghệ thuật hoàn hảo do chính tay mình tạo nên.
Đầy tự hào, và không giấu được sự thương yêu.
Mùa hè tốt nghiệp tiểu học lặng lẽ đến.
Một vấn đề thực tế và nặng nề xuất hiện trước mặt họ.
Học lên.
Với thành tích của Lưu Nguyệt, lựa chọn duy nhất và tốt nhất của cô là lên thành phố.
Vào trường trung học số một của thành phố.
Đó là bậc thang vững chắc nhất dẫn đến đại học tốt nhất.
Thư báo trúng tuyển nhanh chóng được gửi đến quầy thịt.
Con dấu đỏ tươi, những chữ vàng nổi bật.
Lưu Dương cầm thư báo nhảy nhót trong phòng nhỏ, còn vui hơn cả chị.
Chú Ngô thì cười suốt cả ngày không khép miệng được.
Ông cẩn thận đặt thư báo ngay nơi dễ thấy nhất trên quầy.
Gặp ai cũng chỉ vào đó nói:
“Thấy chưa, con gái tôi thi đỗ đấy!”
Niềm tự hào gần như tràn ra ngoài.
Chỉ có Lưu Nguyệt trong lòng vẫn mang một nỗi lo nặng nề.
Cô lén hỏi thăm rồi.
Trường trung học số một của thành phố là trường trọng điểm, cũng là một “trường quý tộc”.
Học phí một năm, tiền ký túc xá và sinh hoạt cộng lại là một con số khổng lồ.
Một con số mà quầy thịt của chú Ngô hoàn toàn không thể gánh nổi.
Những ngày này cô thấy chú Ngô dậy sớm hơn trước.
Khi người khác còn đang ngủ, ông đã kéo xe đi đến lò mổ xa hơn để lấy hàng rẻ hơn.
Giờ dọn quầy cũng ngày càng muộn.
Ông muốn bán thêm chút thịt, kiếm thêm một đồng.
Các khớp ngón tay ông vì ngâm nước lạnh lâu năm mà trở nên to và sưng.
Ban đêm ông ngồi dưới đèn đếm đi đếm lại những tờ tiền lẻ dính mùi dầu mỡ và máu.
Lông mày ông dưới ánh đèn vàng luôn nhíu chặt.
Tất cả những điều đó Lưu Nguyệt đều nhìn thấy.
Và đau trong lòng.
Cô cảm thấy giấc mơ của mình giống như một gánh nặng đè lên vai chú Ngô.
Đêm đó cô trằn trọc không ngủ.
Nửa đêm cô nghe thấy chú Ngô nói chuyện nhỏ với ông Vương hàng xóm ngoài sân.
“Anh nói xem… căn nhà tổ ở quê tôi bây giờ bán được bao nhiêu tiền?”
Giọng chú Ngô mang theo chút mệt mỏi và dò hỏi.
“Anh điên à? Đó là thứ duy nhất cha mẹ anh để lại, anh định bán sao?”
“Không còn cách nào, con bé phải lên thành phố học, chi phí lớn quá… quầy thịt của tôi không chịu nổi.”
“Đó là gốc rễ của nhà họ Ngô mà!”
“Gốc rễ cái gì! Tương lai của con bé mới là quan trọng nhất!”
Giọng chú Ngô dứt khoát.
Trong bóng tối, nước mắt Lưu Nguyệt lặng lẽ chảy xuống.
Cô bịt chặt miệng.
Cô không thể.
Cô không thể để chú Ngô vì mình mà bán đi tài sản cuối cùng.
Một quyết định bắt đầu bén rễ và nảy mầm điên cuồng trong lòng cô.
11
Cuộc thi bí mật và lời nói dối thiện ý
Sau đêm đó, Lưu Nguyệt đưa ra một quyết định.
Cô phải tự mình kiếm tiền để đi học ở thành phố.
Ý nghĩ này nghe như chuyện hoang đường.
Một đứa trẻ mười hai tuổi có thể làm gì?
Cô suy nghĩ rất lâu.
Thứ duy nhất cô có là đầu óc của mình và những tờ bài thi điểm tuyệt đối.
Ngày hôm sau cô nói với chú Ngô:
“Chú Ngô, cháu không muốn lên trường trung học số một nữa.”