Tôi hận sự ngu ngốc, ích kỷ và cay nghiệt của bản thân.

Nếu thời gian có thể quay trở lại, tôi nguyện dùng tất cả những gì mình có để đổi lấy một cơ hội làm lại từ đầu.

Tôi sẽ đưa bà đi bệnh viện ngay lập tức.

Tôi sẽ ôm bà thật chặt vào những lúc bà đau đớn nhất.

Tôi sẽ nói với bà: Mẹ ơi, đừng sợ, có con đây.

Thế nhưng, trên đời làm gì có chữ “nếu”.

Đời người là một chuyến tàu một chiều không thể quay đầu.

Tôi đã vĩnh viễn mất đi người mẹ của mình.

Tôi ngồi trong căn phòng đó suốt một đêm.

Tôi cẩn thận đọc đi đọc lại từng bức thư bà viết thêm một lần nữa.

Dường như tôi đã đồng hành cùng bà đi qua quãng thời gian cô đơn, đằng đẵng kể từ ngày bố tôi rời xa.

Trời sáng, Chu Minh đẩy cửa bước vào.

Nhìn đôi mắt đỏ hoe của tôi và những lá thư rơi vương vãi trên mặt đất, anh đã hiểu ra mọi chuyện.

Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ bước tới, ôm lấy tôi từ phía sau.

“Tĩnh Tĩnh, chuyện này không phải lỗi của em.”

Anh tì cằm lên đỉnh đầu tôi.

“Chỉ là vì… mẹ yêu chúng ta quá nhiều.”

Dựa vào lòng anh, tôi cuối cùng cũng bật ra tiếng nức nở uất nghẹn như một con thú nhỏ bị dồn nén suốt đêm qua.

Hôm đó, tôi đưa ra một quyết định.

Tôi bước vào phòng làm việc, lấy từ ngăn cao nhất trên giá sách xuống một cuốn sổ tay mới tinh, tuyệt đẹp.

Tôi cũng bắt đầu viết thư.

Không phải viết cho người đã khuất.

Mà viết cho sự tiếp nối sinh mệnh của mẹ tôi — con gái tôi, An An.

Tôi đặt tên cho cuốn sổ này là Những bức thư thời gian gửi An An.

Tôi ghi lại tất cả những câu chuyện về mẹ, những kỳ vọng bà dành cho An An, và cả tình yêu thương bà chưa kịp nói thành lời.

“An An thân yêu của mẹ, hôm nay là ngày thứ 285 con đến với thế giới này.”

“Hôm nay, mẹ sẽ kể cho con nghe câu chuyện về bà ngoại.”

“Bà ngoại của con là một người phụ nữ vô cùng, vô cùng dũng cảm, và cũng vô cùng, vô cùng ngốc nghếch.”

“Cả cuộc đời mình, bà đã dạy cho mẹ một điều, đó là tình yêu không phải là đòi hỏi, mà là cho đi, là thành toàn, là sự bảo bọc.”

“Mẹ mong con sau này lớn lên, cũng sẽ trở thành một người giống như bà ngoại, ấm áp và tràn đầy sức mạnh.”

Tôi vừa viết, vừa rơi nước mắt.

Tôi biến những nỗi nhớ nhung và sự sám hối dành cho mẹ thành từng nét chữ trên mặt giấy.

Tôi hiểu rằng, đây không chỉ là việc ghi chép lại.

Đó còn là sự truyền thừa.

Bằng cách này, tôi đang từng chút một trao lại cho con gái mình di sản tinh thần quý giá nhất mà mẹ tôi đã để lại.

Tôi bắt đầu toàn tâm toàn ý thực hiện từng lời dặn dò trong bản danh sách ấy.

Mỗi bữa ăn dặm tôi tự tay làm cho An An đều giống như một nghi thức thiêng liêng.

Mỗi lần tôi hát Chim én nhỏ đều chất chứa nỗi nhớ thương vô hạn gửi đến mẹ.

Cuộc sống của tôi trở nên đơn giản và thuần khiết.

Ngoài An An ra, vẫn là An An.

Tôi nghỉ hẳn công việc từng khiến tôi tự hào nhưng cũng làm tôi kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần.

Tôi chuyển sang một công việc văn phòng nhàn hạ, có thể tan ca đúng giờ.

Tôi không còn chạy theo những thành công mang tính trần tục nữa.

Vì cuối cùng tôi cũng hiểu ra, điều quý giá nhất trong đời không phải là được thăng chức tăng lương, cũng chẳng phải là những chiếc túi hàng hiệu.

Mà là sức khỏe của gia đình, là sự đồng hành của người bạn đời, và là nụ cười trong trẻo trên gương mặt trẻ thơ.

Những điều này, đều là bài học mẹ tôi dùng chính sinh mệnh của mình để dạy cho tôi.

Bà đi rồi.

Nhưng dường như bà vẫn hiện diện ở khắp mọi nơi.

Bà ở trong những bài hát tôi ngâm nga cho An An.

Bà ở trong mùi thơm của những bữa cơm tôi nấu cho gia đình.

Bà ở trong từng con chữ tôi viết cho An An.

Bà hóa thành ánh nắng, hóa thành không khí, hóa thành từng góc nhỏ ngập tràn yêu thương trong ngôi nhà này.

Bằng một cách thức vĩnh hằng, bà vẫn đang sống trong trái tim chúng tôi.

20