nuôi dưỡng để ép buộc cô ấy.】
Dư luận thế nào, cũng chẳng nói rõ được. Hôm qua cư dân mạng đứng về phía Ôn Hân, hôm nay nghe vài câu nói lại quay sang ủng hộ Uyển Thi. Tôi và Uyển Thi không muốn dính vào, cứ sống cuộc đời mình là được.
Với lượng fan tăng vọt, nhiều quảng cáo tìm đến hợp tác. Uyển Thi không mảy may quan tâm. Những quảng cáo đó cuối cùng lại tìm đến tôi. Thậm chí khách sạn sa thải tôi trước đây cũng mặt dày đến hỏi, sẵn sàng trả lương cao để tôi quay lại. Mọi người đều mặc định tài khoản kia là của Uyển Thi.
Tôi cũng không thiếu tiền, sau khi đón Uyển Thi về, tôi chơi chứng khoán kiếm đủ tiền để sống an nhàn. Tôi định mua một căn nhà ở thành phố đáng sống cho Uyển Thi. Thôi, trí nhớ của con đang dần hồi phục. Khi con nhớ lại tất cả, chắc cũng không sợ thiếu tiền tiêu. Tôi dự định thời gian này đưa con đi du lịch khắp nơi, đợi con trở lại làm đại minh tinh, chắc sẽ bận lắm. Lúc đó tôi sẽ ở nhà đợi con tan làm, nấu cơm cho con.
Đang thu dọn đồ chuẩn bị đi leo núi Hoàng Sơn, Uyển Thi bỗng nhiên lật ra một thứ gì đó dưới hộp thuốc gia đình.
“Lý Mẫn, nữ, 45 tuổi.” Con bé lẩm bẩm. Tôi đang gấp quần áo, dặn con: “Lấy ít thuốc tiêu hóa và thuốc chống dị ứng là được, trên đó có nhãn.” Tôi không chú ý con đang làm gì.
Uyển Thi vẫn nhìn, đột nhiên chạy đến, chỉ vào chữ trong báo cáo hỏi: “Ung thư là gì ạ? Mẹ bị bệnh sao? Ung thư vú, ung thư vú là gì ạ?”
Tim tôi hẫng một nhịp, giật phăng tờ báo cáo. “Không có gì.” Tôi gượng cười, “Khỏi lâu rồi.”
Con bé chớp mắt: “Thật không ạ? Đây là báo cáo từ một năm trước. Lúc đó mẹ vừa đón con về. Con không thấy mẹ đi bệnh viện điều trị.”
“Khỏi rồi thì tất nhiên không cần đi bệnh viện.”
Uyển Thi lo lắng nói: “Mẹ ơi, con không đi Hoàng Sơn nữa, chúng ta đi bệnh viện đi.”
Nhân cách của Uyển Thi tuy là 6, 7 tuổi, nhưng những ký ức hồi phục khiến con bé không còn dễ lừa nữa. Đến kiểm tra, Uyển Thi đứng ngồi không yên. Nhưng mọi kết quả kiểm tra đều cho thấy mọi thứ bình thường.
“ bác sĩ ơi, mẹ con thực sự không sao chứ ạ?” Một người trưởng thành hơn 20 tuổi lại nói chuyện kiểu này, bác sĩ nhìn Uyển Thi một cái, có lẽ hiểu lầm con bé bị khuyết tật trí tuệ nên ôn tồn nói: “Không sao, rất khỏe mạnh.”
Quay sang, bác sĩ hỏi tôi: “Khoa não của bệnh viện tôi rất nổi tiếng trong tỉnh, bà có cần tôi giới thiệu vài bác sĩ không?” Tôi cười ngượng: “Không cần đâu ạ.”
Lúc rời đi, bác sĩ còn bảo y tá giúp tôi xin trợ cấp. Ờ, trên đời này vẫn còn nhiều người tốt.
### Chương 15
Tôi và Uyển Thi đi du lịch khắp nơi. Còn phía Ôn Hân và Trình Húc Ninh thì gặp rắc rối. Trình Húc Ninh bị nghi ngờ ngoại tình, bị paparazzi chụp được và rêu rao khắp nơi. Để đánh lạc hướng, gã lại chĩa mũi nhọn vào Uyển Thi và tôi. Các tài khoản marketing ra tay, bới móc quá khứ của tôi.
“Tin sốt dẻo! Mẹ ruột của Ôn Uyển Thi từng ngồi tù! Có người mẹ như vậy, hèn chi lại sinh ra kẻ vô ơn như Ôn Uyển Thi.” Các tài khoản này nói như thật, thậm chí tung ra ảnh tôi trong thời gian ngồi tù. Diện mạo của tôi hoàn toàn bị lộ ra trước công chúng. Có người tung ảnh hiện tại của tôi để so sánh với ảnh thời trẻ.
Vì vậy, khi tôi và Uyển Thi đang cưỡi ngựa trên thảo nguyên, chúng tôi bị nhận ra.
“Đúng là Ôn Uyển Thi rồi!” Một thanh niên cầm điện thoại quay phim, hét lớn, “Cô có biết mẹ cô từng ngồi tù không?” Sau đó gã chĩa ống kính về phía tôi: “Bà thím, phỏng vấn một chút, tại sao bà lại ngồi tù?”
Tôi vừa định tung một cước đá bay gã này, Uyển Thi đã nhảy xuống ngựa, đẩy mạnh gã ra. “Đừng chạm vào mẹ tôi!”
“Ồ, cô tính là cái gì chứ? Con gái của tội phạm mà còn mặt mũi à!” Tôi đá bay chiếc điện thoại của gã. Xung quanh có nhiều người xem, họ không rõ chuyện gì: “Sao tự nhiên lại đánh người thế kia!”