“Bà đừng có quá đáng!” Trình Húc Ninh đỡ lấy Ôn Hân đang run rẩy, “Nếu không phải ngày xưa Uyển Thi luôn bắt nạt Hân Hân thì Hân Hân đã không phản kháng.”

Suýt quên mất cái gã này.

“Trình Húc Ninh đúng không? Anh vừa bảo tôi quỳ xuống, còn đòi tôi phá sản. Tôi nhớ phim mới của anh nói về thanh niên mới, bảo nhân dân hãy đứng lên mà. Oa, không biết video này đem đi quảng cáo cho phim mới của anh thì sẽ thế nào nhỉ.”

Sắc mặt Trình Húc Ninh sa sầm lại, hít sâu một hơi: “Xin lỗi, vừa rồi thái độ của tôi không tốt.”

Nhìn lại Ôn Hân, cô ta còn cách nào khác, đành phải nói với giọng mếu máo: “Xin lỗi, lời lẽ của tôi có chỗ không đúng. Xin lỗi Uyển Thi, xin lỗi dì.”

Tôi gật đầu: “Ừ, lần sau đừng thấy cô gái xinh đẹp tận hưởng cuộc sống thì lại bảo người ta bán thân.”

“Tôi, tôi không có!” Ôn Hân định biện minh, “Bà mau xóa video đi!”

“Không xóa, để tránh bị cắn ngược một cái.” Tôi nắm tay Uyển Thi, “Hy vọng các người đừng gây chuyện nữa. Và đừng đánh giá thấp quyết tâm chống lưng cho con gái của một người mẹ.”

### Chương 14

“Mẹ ơi, họ là ai vậy, nhìn hơi quen quen.”

“Không liên quan đến con.” Tôi nói.

“Con thấy mình thật vô dụng, không bảo vệ được mẹ.”

“Lớn lên sẽ làm được thôi.”

“Vậy nếu Uyển Thi lớn quay lại, mẹ có còn nhớ con không?”

“Đều là con cả, mẹ không bao giờ quên.”

Nhìn chung, chuyến đi Maldives khiến tôi rất hài lòng. Đêm về nước, Uyển Thi ngồi trước máy tính, dường như đã thông suốt điều gì đó, mày mò rất lâu. Tôi lén mở tài khoản của con, phát hiện con có tác phẩm mới. Đó là một bản nhạc đệm , nhạc thuần khiết, ấm áp. Tiêu đề là: 【Tặng mẹ một bài hát, nhưng con không biết viết lời, mọi người giúp con nghĩ với ạ】.

Giai điệu nhẹ nhàng, khiến người nghe cảm thấy như đang ở trong nắng xuân ấm áp, trong đầu hiện ra vô số hình ảnh ấm áp. Phần bình luận tràn ngập lời khen bản nhạc quá hay. Ngay trong ngày, đã có người dùng bản nhạc này làm nhạc nền cho các đoạn clip phim. Ngày hôm sau, dưới phần bình luận xuất hiện rất nhiều “đại thần” viết truyện, viết lời cho bản nhạc. Bài hát bắt đầu nổi tiếng.

Tiếp theo, Uyển Thi chọn ra những lời hay nhất và phát hành tác phẩm mang tên 《Thời Khắc Này》 , con tự đệm đàn và hát những câu từ do cư dân mạng cùng nhau đóng góp.

【Trời ạ, đỉnh quá. Giọng của blogger kết hợp với bản nhạc khiến tôi khóc luôn.】

【Thật ấm áp, cảm giác như mình đang nằm trên đống rơm sưởi nắng, mẹ vừa càu nhàu vừa hỏi trưa nay muốn ăn gì.】

【Đúng vậy. Tôi như biến thành một con cá, tự do tự tại giữa đại dương, không chút ràng buộc, thật an tâm.】

【Đây mới là bài hát của cõi người. Tôi quỳ lạy blogger luôn.】

【Đợi đã, đây thực sự không phải là Ôn Uyển Thi đang hát sao? Cảm giác giống hệt.】

Vốn dĩ bản nhạc đã hot, giờ lại càng bùng nổ. Nhiều blogger dùng bản nhạc này quay video phong cảnh hoặc biến hình.

“Mẹ ơi, đây là quà của con, mẹ thích không?” Tôi chưa kịp gật đầu, nước mắt đã rơi: “Mẹ rất thích.”

Uyển Thi hôn lên má tôi, nhẹ nhàng lau nước mắt: “Mẹ ơi, con giỏi không? Con nghĩ kỹ rồi, sau này con sẽ viết nhạc nuôi mẹ. Kiếm thật nhiều tiền đưa cho mẹ tiêu. Mua váy mới, nhà mới, và cả xe hơi nữa.”

Chỉ nghe thôi đã thấy rất đáng mong chờ rồi. Tôi gật đầu: “Được, mẹ đợi con.”

Tác phẩm bùng nổ, lượt like vượt triệu. Dần dần, các thủy quân lại nhập cuộc.

【Đây chính là tài khoản của Ôn Uyển Thi đúng không, muốn âm thầm tái xuất à?】

【Tẩy chay nghệ sĩ có vết nhơ.】

Tất nhiên cũng có người bênh vực Uyển Thi: 【Ôn Uyển Thi không hút, không đánh bạc, không chơi bời, vết nhơ gì mà vết nhơ?】 【Sớm nói ra đi, lúc Trình Húc Ninh và Ôn Hân bên nhau thì vẫn là hôn phu của Uyển Thi mà. Chậc chậc, cái gì mà sớm có hôn ước, rõ ràng là nhà họ Ôn muốn bảo vệ tiểu tam.】 【Cũng chỉ biết bắt nạt Uyển Thi là con nuôi, dùng ơn