Hứa Trạch đặt guitar xuống, cầm micro.

“Hôm nay là kỷ niệm mười năm ngày cưới của anh trai và chị dâu.”

“Em muốn nhân dịp này nói vài lời với gia đình.”

Nó hít sâu.

“Cảm ơn mẹ. Cảm ơn mẹ năm đó đã bán nhà để cứu con.”

“Cảm ơn anh. Anh luôn như ngọn núi che chở em.”

“Cuối cùng là chị dâu, Từ Chiêu.”

Nó nhìn tôi cười rạng rỡ.

“Em nghe mẹ nói trước kia chị là ‘trà xanh’ rất lợi hại.”

Cả nhà cười.

“Nhưng trong lòng em, chị không phải trà xanh.”

“Chị là người phụ nữ dũng cảm, thông minh và lương thiện nhất mà em từng gặp.”

“Chị là ánh sáng khi gia đình mình ở trong bóng tối.”

“Chị dạy em thế nào là tình yêu và thế nào là gia đình.”

“Cho nên em muốn tặng bài hát này cho chị.”

“Cảm ơn chị, siêu anh hùng của em.”

Nói xong, nó cúi đầu thật sâu trước tôi.

Nước mắt tôi trào ra.

Hứa Siêu từ phía sau ôm tôi.

Anh thì thầm bên tai tôi:

“Vợ à, cảm ơn em.”

“Em mới là anh hùng lớn nhất của gia đình chúng ta.”

“Lấy anh… đã khiến em chịu thiệt rồi.”

Tôi lắc đầu, vùi mặt vào lòng anh.

Không hề thiệt.

Bởi vì chúng tôi đã dùng mười năm để đi qua con đường khó khăn nhất.

Và cuối cùng, chúng tôi cũng tìm được hạnh phúc vững vàng của riêng mình.

20

Bất ngờ trong ngày kỷ niệm vẫn chưa dừng lại ở đó.

Rời khỏi nhà hàng, Hứa Siêu lại bịt mắt tôi, nói muốn đưa tôi đến một nơi.

Xe chạy khá lâu rồi dừng lại.

Anh nắm tay tôi, cẩn thận đỡ tôi xuống xe.

“Được rồi, em mở mắt đi.”

Tôi tháo bịt mắt.

Trước mắt tôi là bầu trời đầy sao rực rỡ.

Và một căn biệt thự nhỏ sáng đèn ấm áp.

Trong sân treo đầy dây đèn lấp lánh, trên bãi cỏ đặt một chiếc bếp nướng lớn.

Mẹ chồng và Hứa Trạch đang bận rộn nướng thịt.

Thấy chúng tôi, họ cười vẫy tay.

“Anh, chị dâu, mau lại đây! Đợi hai người nãy giờ!”

Tôi đứng sững.

“Đây… là đâu?”

Hứa Siêu lấy từ sau lưng ra một chùm chìa khóa, đặt vào tay tôi.

Mắt anh sáng lên.

“Vợ à, đây là quà kỷ niệm mười năm anh tặng em.”

“Nhà mới của chúng ta.”

Tim tôi như bị đập mạnh.

Tôi nhìn chìa khóa rồi nhìn căn nhà trước mặt, nước mắt lại rơi.

“Anh… lấy đâu ra nhiều tiền thế?”

“Anh lấy hết tiền tiết kiệm mấy năm nay. Rồi vay ngân hàng ba mươi năm.”

Anh gãi đầu cười ngượng.

“Sau này anh phải làm nô lệ trả nợ ba mươi năm cho em và gia đình rồi. Em… có chịu không?”

Tôi không nói gì.

Chỉ nhón chân hôn anh thật sâu.

Đương nhiên là chịu.

Mẹ chồng cười kéo chúng tôi vào sân.

“Được rồi được rồi, đừng đứng ngoài nữa. Mau ăn đi, thịt sắp cháy rồi.”

Chúng tôi ngồi quây quần ngoài sân, ăn đồ nướng, uống bia, trò chuyện.

Trên đầu là bầu trời đầy sao.

Bên cạnh là những người thân yêu.

Khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất thế giới.

Ăn xong, Hứa Trạch lấy bảng điểm cuối kỳ ra.

Hạng nhất toàn khối.

Còn giành giải nhất Olympic toán cấp thành phố.

Mẹ chồng vui đến mức cứ gắp đùi gà cho nó.

“Tiểu Trạch nhà mình giỏi thật!”

“Sau này chắc chắn hơn cả anh nó!”

Hứa Siêu giả vờ ghen:

“Mẹ thiên vị quá! Ngày xưa con cũng học giỏi mà!”

Cả nhà bật cười.

Lúc đó mẹ chồng bỗng lấy ra một chiếc hộp nhung đỏ.

Bên trong là một cặp vòng vàng long phụng.

Bà đẩy hộp về phía tôi.

“Chiêu Chiêu, cái này cho con.”

Tôi giật mình.

“Mẹ, cái này quý quá, con không nhận đâu.”

“Ngốc quá.” Bà nắm tay tôi, đeo vòng vào cổ tay tôi.

“Đây là của hồi môn mẹ mẹ cho mẹ. Mẹ luôn giữ lại, định sau này truyền cho con dâu mà mẹ thích nhất.”

Mắt bà đỏ lên.

“Ngày xưa mẹ không hiểu chuyện, cứ nghĩ con quá mạnh mẽ, không dịu dàng như mẹ muốn.”

“Mẹ còn nói con là trà xanh, làm con khóc mấy lần.”

“Giờ mẹ hiểu rồi. Nhà mình cần một ‘trà xanh’ như con.”

“Nếu không có con, nhà này đã tan rồi.”

“Chiêu Chiêu… những năm này con vất vả rồi.”

“Mẹ xin lỗi. Và cảm ơn con.”

Bà nắm chặt tay tôi.

Tôi nhìn đôi vòng vàng trên cổ tay mà không nói nên lời.

Nó không chỉ là món trang sức.

Nó là sự công nhận hoàn toàn của một người mẹ chồng dành cho con dâu.

Và là dấu hiệu rằng sau tất cả sóng gió…

gia đình này cuối cùng cũng có một cái kết trọn vẹn.