Hứa Siêu mua cho nó chiếc drone mới nhất mà nó mong từ lâu.
Còn tôi thì làm một cuốn album dày từ những bức ảnh của nó từ nhỏ đến giờ.
Chúng tôi thắp nến và hát bài chúc mừng sinh nhật.
Hứa Trạch đứng trước bánh, nhắm mắt chắp tay cầu nguyện.
Sau khi thổi nến, tôi tò mò hỏi:
“Tiểu Trạch, con ước điều gì vậy?”
Nó nhìn chúng tôi, nụ cười đầy hạnh phúc.
“Con mong mẹ, anh và chị dâu, cả nhà mình có thể mãi mãi vui vẻ ở bên nhau.”
Khoảnh khắc đó, ánh nến ấm áp chiếu lên gương mặt từng người.
Tôi thấy mắt mẹ chồng lại đỏ.
Nhưng lần này, trên gương mặt bà là nụ cười hạnh phúc nhất trên đời.
Tôi biết gia đình chúng tôi đã trải qua giông bão và nhìn thấy cầu vồng.
Từ nay về sau sẽ không còn gì có thể chia cắt chúng tôi nữa.
Bởi vì tình yêu là sức mạnh lớn nhất trên thế giới, đủ để chống lại mọi thứ.
19
Thời gian là liều thuốc chữa lành tốt nhất, cũng là chất xúc tác lặng lẽ nhất.
Chớp mắt đã năm năm trôi qua.
Hứa Trạch từ một cậu bé gầy gò nhạy cảm đã trở thành thiếu niên cao một mét bảy lăm, tràn đầy ánh nắng.
Sức khỏe của nó rất tốt.
Tần suất tái khám từ ba tháng một lần kéo dài thành mỗi năm một lần.
Ngoài việc không thể tham gia các môn thể thao đối kháng mạnh, nó không khác gì học sinh trung học bình thường.
Học giỏi, tính cách cởi mở.
Nó còn trở thành quản lý đội bóng rổ của trường, phụ trách hậu cần và phân tích chiến thuật.
Tóc mẹ chồng đã bạc gần hết, nhưng tinh thần ngày càng tốt.
Tranh quốc họa của bà đã đoạt vài giải trong các cuộc thi dành cho người cao tuổi.
Trong nhà treo đầy tác phẩm của bà.
Bà không còn là người phụ nữ yếu đuối hay lau nước mắt trong ký ức nữa.
Ngược lại, bà còn trở thành thành viên chủ lực của đội người mẫu cao tuổi trong khu dân cư.
Ngày nào cũng mặc sườn xám, đi giày cao gót, bước đi tự tin và rực rỡ.
Hứa Siêu cũng từ một nhân viên trẻ trở thành giám đốc bộ phận có thể gánh vác công việc.
Anh trầm ổn và đáng tin cậy, trở thành chỗ dựa vững chắc cho tôi và mẹ chồng.
Còn tôi, sau khi cùng gia đình vượt qua những năm tháng khó khăn nhất, cũng quay lại với công việc.
Tôi phát huy khả năng “ăn nói” của mình, trở thành một hòa giải viên chuyên giải quyết các tranh chấp gia đình.
Mỗi khi giúp một cặp vợ chồng hòa giải hay giúp một gia đình đoàn tụ, tôi đều nhớ lại những gì gia đình mình từng trải qua.
Trong lòng tràn đầy cảm xúc.
Chúng tôi chuyển về lại khu chung cư cũ.
Căn nhà năm xưa đã bán, nay chúng tôi mua lại bằng số tiền tích lũy mấy năm và khoản vay.
Theo lời mẹ chồng: tổ vàng tổ bạc không bằng tổ chó của mình.
Ở đây bà mới thấy yên tâm.
Hứa Chấn Hoành vẫn sống một mình ở ngoại ô.
Ông già đi rất nhiều, sức khỏe cũng kém hơn.
Ngày lễ tết, Hứa Siêu sẽ dẫn Hứa Trạch đến thăm ông.
Quan hệ của họ không quá thân thiết, nhưng cũng không còn căng thẳng.
Giống như một thứ tình thân bình thường đã bị thời gian mài mòn góc cạnh.
Thỉnh thoảng ông cũng đến nhà chúng tôi ăn bữa cơm.
Mẹ chồng không cho ông sắc mặt tốt, nhưng cũng không đuổi ông nữa.
Sau bữa ăn, ông thường chơi cờ với Hứa Trạch ngoài ban công.
Một già một trẻ, không nói nhiều.
Chỉ nghe tiếng quân cờ chạm vào bàn.
Tôi biết đó là cách hòa giải tốt nhất giữa hai cha con.
Hôm nay là kỷ niệm mười năm ngày cưới của tôi và Hứa Siêu.
Hứa Siêu bí mật nói đã chuẩn bị cho tôi một bất ngờ.
Buổi tối anh đưa tôi đến một nhà hàng sang trọng.
Âm nhạc du dương, ánh nến lung linh.
Không khí lãng mạn khiến tôi nhớ lại mười năm trước khi chúng tôi mới yêu nhau.
Đang ăn tối thì đèn trong nhà hàng đột nhiên tắt.
Một ánh đèn rọi xuống sân khấu.
Tôi nhìn thấy Hứa Trạch mặc bộ vest nhỏ, ôm đàn guitar, mỉm cười ngồi trên ghế.
Tim tôi khựng lại.
Nó học đàn từ khi nào?
Âm nhạc vang lên.
Đó là bài “Hạnh phúc vững vàng” của Trần Dịch Tấn.
Giọng hát của Hứa Trạch trong trẻo và ấm áp.
Nó vừa đàn vừa hát, ánh mắt dịu dàng nhìn chúng tôi.
Tôi thấy khóe mắt nó lấp lánh nước.
Tôi cũng không kìm được nước mắt.
Bài hát kết thúc, cả nhà hàng vỗ tay.