Liễu Ngọc là một kẻ đáng hận.

Nhưng với Hứa Trạch, có lẽ bà ta thật sự từng dành tình cảm của một người mẹ.

Tôi không nói chuyện này với ai trước, mà liên hệ với người bạn bác sĩ nam khoa đã từng giúp chúng tôi.

Anh ấy xem bệnh án rồi liên hệ cho chúng tôi chuyên gia tim mạch lồng ngực hàng đầu.

Kết quả hội chẩn giống hệt những gì Liễu Ngọc nói.

Bệnh của Hứa Trạch rất khó chữa.

Những ca phẫu thuật trước chỉ có thể kéo dài và cải thiện tình trạng.

Muốn chữa khỏi gần như không thể.

Kỹ thuật trong nước đã đến giới hạn.

Hy vọng duy nhất là một công nghệ van tim nhân tạo mới đang thử nghiệm lâm sàng ở nước ngoài.

Nhưng công nghệ đó vẫn chưa hoàn thiện, rủi ro rất cao.

Hơn nữa chi phí là con số khổng lồ.

Ước tính sơ bộ toàn bộ quá trình điều trị cần ít nhất năm triệu tệ.

Năm triệu.

Con số đó giống như một ngọn núi đè lên trái tim cả gia đình.

Gia đình tôi không phải nghèo, nhưng tất cả tiền tiết kiệm cộng lại cũng chỉ hơn một triệu.

Bán căn nhà hiện tại?

Nhưng đó là chỗ dựa duy nhất của mẹ chồng.

Có nên nói sự thật tàn nhẫn này cho bà không?

Tôi không dám.

Tôi sợ bà vừa mới gượng dậy sau cú sốc bị chồng phản bội, sẽ không chịu nổi tin dữ này.

Những ngày đó, bầu không khí trong nhà nặng nề đến nghẹt thở.

Tôi và Hứa Siêu mỗi ngày đều cố cười trước mặt mẹ chồng và Hứa Trạch, giả vờ như không có chuyện gì.

Nhưng nỗi lo trong mắt chúng tôi làm sao giấu được.

Mẹ chồng nhận ra điều bất thường.

Bà kéo tôi vào phòng, đóng cửa lại, mắt đỏ hoe hỏi:

“Chiêu Chiêu, nói thật với mẹ.”

“Có phải… Tiểu Trạch xảy ra chuyện gì rồi không?”

Tôi biết không thể giấu được nữa.

Tôi nói hết bệnh tình của Hứa Trạch cho bà.

Tôi nghĩ bà sẽ sụp đổ, sẽ khóc lóc, sẽ oán trách trời đất.

Nhưng không.

Sau khi nghe xong, bà im lặng rất lâu.

Mặt bà tái nhợt, cơ thể run nhẹ.

Nhưng ánh mắt lại vô cùng bình tĩnh, thậm chí có thể nói là kiên định.

Bà ngẩng đầu nhìn tôi, nói từng chữ:

“Chiêu Chiêu.”

“Bán nhà.”

“Chúng ta bán nhà để cứu Tiểu Trạch.”

“Tiền hết có thể kiếm lại.”

“Nhà không còn thì thuê.”

“Nhưng mạng của Tiểu Trạch chỉ có một.”

“Nó là con trai của mẹ. Chỉ cần mẹ còn thở, mẹ không thể trơ mắt nhìn nó chết.”

Khoảnh khắc đó, tôi nhìn người phụ nữ nhỏ bé trước mặt.

Bà vẫn gầy yếu, vẫn dễ khóc.

Nhưng trên người bà bùng lên sức mạnh chưa từng thấy — sức mạnh của một người mẹ.

15

Quyết định của mẹ chồng giống như một liều thuốc mạnh cứu cả gia đình.

Đúng vậy.

Không có gì quan trọng hơn sinh mệnh.

Tiền mất có thể kiếm lại, nhà mất có thể thuê.

Nhưng con người mất rồi thì không còn gì nữa.

Chúng tôi lập tức bắt đầu hành động.

Hứa Siêu phụ trách liên hệ bệnh viện và chuyên gia nước ngoài để hỏi phương án điều trị mới nhất.

Còn tôi liên hệ môi giới để rao bán căn nhà đang ở.

Để nhanh chóng có tiền, chúng tôi treo giá thấp hơn thị trường khá nhiều.

Khi bác cả và chú ba biết chuyện, họ cũng giúp đỡ.

Bác cả lấy toàn bộ tiền lương hưu.

Chú ba đem số tiền dành mua nhà cưới cho con trai cho chúng tôi vay trước.

Họ hàng người ba vạn, người năm vạn.

Chẳng mấy chốc đã góp được hơn một triệu.

Dù vẫn còn rất xa mục tiêu năm triệu, nhưng sự giúp đỡ lúc hoạn nạn ấy khiến chúng tôi cảm nhận được sức mạnh của gia đình.

Hứa Chấn Hoành cũng biết chuyện.

Một hôm ông chủ động đến nhà.

Ông trông già nua hơn nhiều, tóc bạc quá nửa, lưng cũng còng.

Ông đưa cho tôi một túi hồ sơ.

“Chiêu Chiêu, đây là hợp đồng bán chiếc xe cũ của bố, với chút tiền tiết kiệm còn lại.”

“Không nhiều, chỉ có ba trăm nghìn.”

“Con cầm đi, chữa bệnh cho Tiểu Trạch.”

Ông nhìn tôi, ánh mắt đầy áy náy và hối hận.

“Bố biết mình không còn tư cách làm cha.”