Nhưng chỉ chạm vào khoảng không.
Hắn lảo đảo vài lần, cuối cùng vẫn quay sang nhìn ta.
“A Chu…”
Nhưng vết máu nơi khóe môi ta còn chưa khô.
Hắn gây ra.
Hắn ho dữ dội, máu trào ra.
Tiếng gọi đầy lo lắng của Tiết Tiêu Tiêu vang lên không dứt.
Còn ta chỉ quay người, nói với Kỷ Bất Tu:
“Chúng ta đi thôi.”
Kỷ Bất Tu dò hỏi:
“Ngươi xưa nay có oán tất báo, có ân tất trả.
Hắn vừa rồi làm ngươi bị thương, ngươi cứ thế bỏ qua cho hắn sao?”
Vốn là định báo thù.
Nhưng chẳng phải hắn đã trúng một kiếm rồi sao?
Quan trọng hơn là, ta có một phát hiện rất lớn.
Hắn hỏi:
“Phát hiện gì?”
Khi vừa rồi ta lao tới bắt Tiết Tiêu Tiêu, bàn tay nắm chặt đã vô thức mở ra.
Kỷ Bất Tu nhìn vật trong lòng bàn tay ta, rồi nhìn ta một cái.
Sau đó cũng mở bàn tay mình ra, lấy thứ hắn tìm được trong Phật Đà tự.
Trong tay ta, là nửa mảnh da người.
Trong tay hắn, là một nhúm lông hồ ly trắng như tuyết.
Giống hệt với nhúm lông
ta từng giật xuống từ hồ ly tinh lần trước.
22
Bên trong Phật Đà tự.
Tĩnh Nhất đẩy tay Tiết Tiêu Tiêu ra.
Ánh mắt hắn rơi xuống cánh cổng chùa đang hé mở.
Nơi đó trống rỗng.
Hắn hẳn là nhớ lại, từng có một con nhện nhỏ, chỉ cần thấy hắn bị xước một vết nhỏ, đã vội vàng xoay quanh hắn không yên.
Nhưng lúc này, máu hắn nhỏ xuống đầy đất, lại chẳng còn ai đẩy cửa bước vào nữa.
“Thánh tăng…”
Tiết Tiêu Tiêu lúng túng.
Nàng đổ thuốc trong bình ra, định khuyên hắn uống.
Nhưng hắn lại thờ ơ, mặc cho máu từ vết thương không ngừng nhỏ xuống, giọng nhạt nhẽo:
“Ta hiểu lầm người khác, làm tổn thương kẻ vô tội, đáng bị trừng phạt, không cần cầm máu.”
“Quận chúa, ngươi và ta quen biết bao lâu rồi?”
Tiết Tiêu Tiêu mở miệng, trong lòng dâng lên dự cảm chẳng lành:
“Một năm.”
“Một năm trước, ta bước vào nhân gian lịch luyện tu hành, cứu ngươi khỏi miệng yêu thú.
Ngươi nói mình là đứa con út thất lạc của Hầu phủ, ta đưa ngươi vào Kim Lăng thành, ngươi mới có thể trở về nhà.”
“Cũng chính là ngươi, đã cầu xin thiên tử, cho phép ta vào Phật Đà tự tu hành.”
Nhắc lại chuyện cũ, Tiết Tiêu Tiêu gật đầu:
“Nếu không có thánh tăng cứu giúp, ta e rằng đã bị yêu quái nuốt mất rồi.”
“Cho nên, nếu thánh tăng một lòng tu Phật, đến Phật Đà tự tu hành
đương nhiên là lựa chọn tốt nhất.”
Bởi vì trong ngôi chùa này, từng xuất hiện một vị cao tăng
gần như đã thành Phật, lưu lại vô số kinh văn chân chính.
Quan trọng hơn là, về sau vị cao tăng ấy hoàn tục, mang họ Tiết.
Chính là đời đầu của Đông Xương Hầu phủ.
Khi thiên hạ đại loạn, ông dứt khoát cởi bỏ áo cà sa, cùng tiên đế mở ra thái bình.
Ai nấy đều nói, ông vốn dĩ nên thành Phật.
Nhưng dù ông có ngộ thiền, luyện đan, nghiên cứu linh dược thế nào đi nữa, suốt đời vẫn không thể toại nguyện.
Đó là nỗi tiếc nuối lớn nhất đời ông.
Tĩnh Nhất cũng một lòng muốn thành Phật.
Vì thế, hắn đã ở lại nơi này.
22
Từ trước đến nay, hắn luôn là thiếu niên thánh tăng được người đời ca tụng, thiên tư xuất chúng, lẽ ra phải thành Phật.
Nhưng ai ngờ được, căn cơ như vậy, lại vì một con nhện yêu mà ba đời bỏ thiền.
Hắn có chút không cam tâm.
Ở kiếp còn là Quy Tịch, sau khi biết rõ tiền nhân, hắn vẫn không thể tin được vì sao hai vị tiền thân của mình đều lựa chọn từ bỏ.
Hẳn là nghiệp chướng quá sâu, mắc nợ con nhện yêu kia quá nhiều chăng?
Vì thế hắn quyết định dùng một đời để trả cho nàng, từ đó về sau ân oán hai bên thanh toán xong, không còn dây dưa.
Trong khoảng thời gian ấy, hắn vô cùng bối rối.
Nhện yêu ngu ngốc, cố chấp, hắn phải nói thế nào mới khiến nàng chịu buông tay đây?
Nỗi phiền não ấy quấn lấy hắn suốt nhiều năm.
Mỗi lần muốn mở miệng, nhìn thấy nụ cười của nhện yêu, hắn lại dừng lại.
Mãi đến khi đại hạn của hắn sắp tới.
Phật quang giáng xuống, hỏi hắn:
“Quy Tịch, ngươi có hối hận chăng?”
Hắn cau mày mờ mịt.
Hối hận sao?
Có lẽ là có.
Hối hận tiền thân thứ nhất đã hứa hẹn.
Hối hận tiền thân thứ hai đã đến tận chân Linh Sơn rồi, lại vì nàng mà quay đầu.
Hắn từng oán trách, từng do dự.
Cuối cùng chỉ còn lại một câu:
“Ta chỉ mong A Chu chấp niệm tan đi, kiếp sau không còn dây dưa.”
Giống như cuối cùng hắn cũng quyết định nói ra, cách một cánh cửa nói với nàng:
“Kim chỉ vá áo ở ngăn kéo thứ hai của tủ.”
“Bạc trong nhà giấu ở đáy chum gạo.”
“Còn con đường về nhà…”
Hắn dừng lại một chút, nói khẽ:
“Đã khó khăn lắm mới nhớ được, thì đừng đổi nữa.”
“Còn kiếp sau thì —”
Hắn chưa nói xong.
Nhưng cửa đã mở.
Con nhện yêu luôn nhìn hắn bằng ánh mắt tràn đầy ý cười nói:
“Ta sẽ không đi tìm ngươi nữa.”
Trước ánh mắt sững sờ của hắn, nàng lặp lại:
“Quy Tịch, kiếp sau, ta sẽ không đi tìm ngươi nữa.”
Nàng giữ lời hứa.
Đời thứ tư.
Quả nhiên không đến.
Còn hắn, cũng tự đặt cho mình một pháp danh mới — Tĩnh Nhất.
Tâm tĩnh như nước, một lòng một dạ, chỉ vì cầu Phật.
“Thì ra nàng chính là con tiểu yêu làm lỡ việc tu hành của thánh tăng sao?!”
Tiết Tiêu Tiêu nghe xong, giọng lạnh đi, rồi nhanh chóng dịu lại:
“Nhưng như vậy thì sao chứ?
Như thánh tăng đã nói, ngài một lòng một dạ cầu Phật, nàng ta dù có muốn quyến rũ thế nào cũng vô ích!”
Vị Phật tử ngồi dưới gốc cây nghe vậy, bỗng hỏi ngược lại:
“Nhưng nếu tâm ta không tĩnh thì sao?”
24
Tiết Tiêu Tiêu đột ngột câm lặng.
Không thể tin nổi mà ngẩng đầu lên.
25
Tĩnh Nhất đột nhiên đổi tính.