Cô ta trân trân nhìn Lưu Thúy Lan, ánh mắt không thể tin nổi:
“Mẹ nói cái gì cơ?”
Lưu Thúy Lan không dám nhìn con gái, giọng càng nhỏ hơn:
“Những gì cô Thẩm nói, đều là sự thật.”
“Cô ấy là Chủ tịch Tập đoàn Thịnh Thế.”
“Căn nhà ở trung tâm thành phố là của cô ấy.”
“Căn biệt thự này cũng là của cô ấy.”
“Mẹ… chỉ là bảo mẫu của cô ấy thôi.”
Chương 9
Từng chữ Lưu Thúy Lan thốt ra, chẳng khác nào nhát búa tạ giáng thẳng vào trái tim Lâm Thiển Thiển.
Sắc mặt cô ta tái nhợt đi với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường, từ trắng bệch chuyển sang xanh lè, rồi từ xanh lại chuyển sang tím tái.
“Mẹ… mẹ nói cái gì?”
Giọng cô ta run lẩy bẩy, dường như phải rặn ra từng chữ qua kẽ răng.
“Mẹ, mẹ nói lại lần nữa xem.”
Lưu Thúy Lan lúc này mới chịu ngẩng đầu lên, nói một cách nghiêm túc:
“Thiển Thiển, mẹ xin lỗi, mẹ không cố ý lừa con.”
“Mẹ chỉ là vì quá quan tâm đến con, mẹ sợ con biết mẹ là bảo mẫu sẽ cảm thấy mất mặt.”
“Nên mẹ mới…”
“Mẹ câm miệng!”
Lâm Thiển Thiển gào lên chói tai, suy sụp cắt ngang lời Lưu Thúy Lan:
“Vậy ra, mẹ thực sự đã lừa con suốt bấy lâu nay?”
“Mẹ nói với con mẹ là Tổng giám đốc Tập đoàn Thịnh Thế, nói mẹ ở biệt thự triệu đô, nói mẹ là nữ tỷ phú sở hữu hàng trăm tỷ, tất cả đều là giả hết sao?”
“Mẹ thực sự chỉ là một bảo mẫu thôi á?”
“Một đứa giúp việc bần hèn không có cái thá gì?!”
Lưu Thúy Lan cúi gằm mặt, giọng lí nhí:
“Thiển Thiển, mẹ xin lỗi.”
“Xin lỗi thì giải quyết được cái đếch gì?!”
Lâm Thiển Thiển điên loạn gào thét:
“Mẹ có biết con đã nói với bạn bè thế nào không? Con khoe mẹ con là tổng tài, là đại gia, là người thành đạt!”
“Kết quả bây giờ mẹ bảo với con, mẹ chỉ là một con mẹ bưng bê hầu hạ người ta?”
“Mẹ bảo con phải đối mặt với bạn bè kiểu gì đây? Mẹ bảo con sau này làm sao ngẩng mặt lên nhìn ai được nữa hả?”
Nói xong, Lâm Thiển Thiển túm lấy hai vai Lưu Thúy Lan mà gào thét chất vấn tại sao lại lừa dối cô ta, tại sao lại vô dụng như thế, tại sao lại hủy hoại cuộc đời cô ta.
Đám bạn học đứng dạt sang một bên, trố mắt nhìn cảnh tượng này với vẻ không thể tin được.
Sắc mặt đứa nào đứa nấy khó coi như vừa nuốt phải ruồi chết.
“Đủ rồi.”
Tôi lên tiếng, giọng không lớn, nhưng đủ sức dập tắt mọi âm thanh ồn ào.
Lâm Thiển Thiển và Lưu Thúy Lan đồng thời quay lại nhìn tôi.
“Các người muốn chửi bới, khóc lóc thì sau này còn nhiều thời gian.”
“Nhưng bây giờ, có vài chuyện, phải làm cho rõ ràng.”
Tôi bước đến trước mặt Lưu Thúy Lan, nhìn thẳng vào bà ta:
“Thứ nhất, bà chưa được sự cho phép của tôi đã tự tiện dùng biệt thự của tôi cho người khác mượn, dẫn đến việc nhiều đồ đạc nội thất trong biệt thự bị hư hỏng, đây là tội chiếm đoạt tài sản bất hợp pháp.”
“Thứ hai, bà tự tiện lấy trộm nhiều đồ vật có giá trị trong nhà tôi, bao gồm cả rượu vang tôi sưu tầm, quần áo túi xách, thiết bị gia dụng của tôi, việc này đã cấu thành tội trộm cắp.”
“Thứ ba, bà che giấu thân phận thật, mượn tài sản của tôi để lập vỏ bọc lừa gạt con gái bà, rồi lại dung túng cho cô ta tấn công, bạo hành tôi, vụ này bà cũng đừng hòng trốn tránh trách nhiệm.”
Mỗi một điều tôi kể ra, sắc mặt Lưu Thúy Lan lại nhợt nhạt đi thêm một phần.
“Thứ tư.”
Tôi chỉ tay vào miếng ngọc vỡ nát dưới sàn: “Đây là di vật của mẹ tôi, bây giờ đã bị con gái bà đập nát.”
Lưu Thúy Lan rụng rời chân tay, quỳ sụp ngay tại chỗ.
“Cô chủ, tôi không cố ý đâu.”
“Xin cô rộng lượng tha cho tôi lần này.”
“Tôi hứa, tuyệt đối sẽ không bao giờ có lần sau nữa!”
Bà ta quỳ rạp dưới đất, dập đầu lia lịa.
Lâm Thiển Thiển đứng bên cạnh, trừng mắt nhìn Lưu Thúy Lan đang quỳ lạy van xin, biểu cảm trên khuôn mặt phức tạp đến tột độ.
Có phẫn nộ, có thất vọng, có nhục nhã, và cả một tia chột dạ khó tả.