Bên ngoài cửa sổ, ánh đèn từ ngọn hải đăng bật sáng đúng giờ, rọi quanh mặt biển đen ngòm.

Luồng sáng đó, chưa từng vụt tắt.

Chương 10

Sau khi video của Tư Bái Lâm được đăng tải, những ồn ào trên mạng dần lắng xuống.

Không phải là sự im lặng bình yên, mà là cảm giác mệt mỏi rã rời sau khi thủy triều rút đi.

Những người từng cãi vã sống chết trong phần bình luận chợt nhận ra, sự phẫn nộ và lòng thương cảm của họ đều trở nên nực cười làm sao.

Họ đã từng chửi rủa Tư Bái Lâm, cũng từng chửi rủa tôi. Họ đứng sai chiến tuyến, rồi lại gió chiều nào che chiều ấy. Họ trải qua trọn vẹn một vòng tuần hoàn từ tôn sùng cho đến phỉ nhổ chỉ trong vòng ba ngày ngắn ngủi.

Đến cuối cùng, họ mới nhận ra từ đầu chí cuối mình chỉ là khán giả của một vở hài kịch.

Còn khi những người trên sân khấu đã hạ màn tạ lễ, dưới khán đài chỉ còn lại một cảm giác trống rỗng.

Hai tháng sau, vụ án của Tư Thành Lỗi được tuyên án.

Tội lừa đảo vay vốn, tội làm giả con dấu và tài liệu của cơ quan, tổ chức, hình phạt chung là 7 năm 6 tháng tù giam.

Ngày tuyên án tôi có đến dự thính.

Tư Thành Lỗi mặc áo gile của trại tạm giam đứng ở bục bị cáo, tóc cắt trụi lũi, người gầy sọp đi một vòng.

Khi thẩm phán đọc bản án, hai vai ông ta cứ run rẩy liên tục.

Không phải đang khóc, mà là phản ứng run rẩy sinh lý không thể kìm nén.

Lúc bị cảnh sát áp giải rời đi, ông ta đột nhiên ngoái đầu nhìn lướt qua hàng ghế dự thính.

Ông ta đang tìm Tư Bái Lâm.

Nhưng Tư Bái Lâm không đến.

Từ đầu chí cuối, cô ta chưa từng xuất hiện.

Về sau tôi nghe cảnh sát Phương kể, sau khi đoạn video được đăng tải, Tư Bái Lâm đã xóa vĩnh viễn tất cả các tài khoản mạng xã hội và rời khỏi thành phố này.

Không ai biết cô ta đi đâu.

Số điện thoại thành số không tồn tại, phòng trọ cũng đã trả lại.

Nàng hot girl từng sở hữu 65 vạn lượt theo dõi cứ thế biến mất, hệt như một giọt nước bốc hơi vào không khí, sạch sẽ không để lại dấu vết.

Cảnh sát Phương nói, trước khi đi cô ta có qua trại tạm giam một chuyến, nhưng không vào trong.

Chỉ đứng trước cổng chừng 20 phút, rồi quay gót rời đi.

Đào Tri Ý bảo đó là quả báo.

Tôi không nói gì.

Căn biệt thự đã được dọn dẹp sạch sẽ.

Tấm thảm được thay mới, Đào Tri Ý đi cùng tôi ra tiệm chọn, màu xám đậm, lông ngắn, giẫm lên rất mềm.

Mô hình Hatsune Miku trong tủ kính bị dính kẹo cao su, tôi tìm thợ chuyên phục hồi mô hình xử lý, nhưng phần đế vẫn còn hằn một vệt mờ.

Người thợ bảo có thể sơn phủ lại để che đi, nhưng tôi từ chối.

Cứ để đó.

Có những dấu vết, dù lau chùi đến mấy cũng không thể biến mất.

Thà cứ giữ lại để tự nhắc nhở bản thân.

Sức khỏe ông nội vốn vẫn tốt, nhưng sau chuyện này, ông đã giao lại phần lớn công việc điều hành công ty cho CEO chuyên nghiệp.

“Đến lúc lui về rồi.”

Ông cụ ngồi ngoài hiên từ đường, tay bưng tách trà, nhìn cây tỳ bà trồng giữa sân.

“Bố cháu không mặn mà chuyện kinh doanh, cháu thì lại có đam mê riêng. Công ty này sớm muộn gì cũng phải giao vào tay người ngoài, chi bằng nhân lúc đầu óc ông còn minh mẫn, lập sẵn quy củ đàng hoàng.”

Tôi gật đầu vâng lời.

Ông nội nhấp một ngụm trà, bất chợt hỏi tôi: “Cô bé nhà họ Tư kia, sau này có tin tức gì không?”

“Dạ không ạ.”

“Nó cũng chẳng dễ dàng gì.”

Tôi hơi khựng lại.

“Ông nội, cô ta suýt nữa khiến ông bị cả mạng chửi là lũ tư bản rác rưởi đấy ạ.”

Ông nội đặt tách trà xuống, lắc đầu.

“Ông không nói đến chuyện đó. Ý ông là, nó có một người bố như vậy, bản thân nó đã là chuyện không dễ dàng rồi.”

Tôi nín lặng.

Ông nội nhìn những chùm quả xanh treo lủng lẳng trên cây tỳ bà, khoan thai thốt lên một câu:

“Đời người, đáng sợ nhất không phải là nghèo túng. Mà là bên cạnh không có ai dạy mình biết phân biệt đúng sai.”

Câu nói đó tôi đã khắc cốt ghi tâm rất lâu.