Tôi gật đầu, tỏ ý đã hiểu.
Phản ứng của tôi rõ ràng làm anh ta rất bất ngờ, thậm chí rất tức giận.
“Ồ? Mày chỉ ồ một cái thôi á? Lâm Tuệ, đó là vợ tao! Là con trai tao! Nhà tao sắp tan nát đến nơi rồi!”
Anh ta kích động đập bàn một cái, khiến mấy bàn bên cạnh đều ngoái lại nhìn.
“Đó là nhà anh, không phải nhà tôi.”
Tôi bình thản nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Anh, lúc anh lấy vợ, mẹ nói rồi, chị dâu là người phụ nữ tuyệt vời nhất trần đời, biết lo toan quán xuyến, hiếu thảo hiểu chuyện. Anh cũng khen chị ta hết lời, cảm thấy chị ta cái gì cũng giỏi hơn đứa em gái ruột này.”
“Bây giờ, cái người phụ nữ tốt đẹp mà cả anh và mẹ đều vô cùng ngưỡng mộ đó, không muốn hầu hạ mẹ nữa rồi, anh lại chạy đến cầu cứu đứa ‘con gái phá của’ mà cả nhà đều khinh rẻ này sao?”
“Anh thấy, chuyện này có nực cười không?”
Lời nói của tôi như một lưỡi dao sắc lẹm, bóc trần lớp ngụy trang cuối cùng của anh ta.
Mặt anh ta lúc đỏ lúc trắng, môi run lẩy bẩy.
“Cô ấy… cô ấy chỉ là nhất thời tức giận…”
“Không, cô ta không tức giận.”
Tôi lắc đầu.
“Cô ta chỉ đang đưa ra đánh giá có lợi nhất cho bản thân mình thôi. Cũng giống như lúc trước cô ta gả cho anh, là nhắm vào công việc ổn định của anh và căn nhà của nhà chúng ta. Cũng giống như việc cô ta tốt với mẹ, là nhắm vào việc mẹ có thể nói đỡ cho cô ta trước mặt anh, tiện thể còn có thể moi được chút đỉnh từ chỗ tôi.”
“Bây giờ, mẹ trở thành một cục nợ cần người hầu hạ, cục nợ này lại còn có thể ảnh hưởng đến chất lượng cuộc sống của cô ta, nên cô ta chọn cách rút lui ngay lập tức. Điều này rất hợp với tính cách cô ta, không phải sao?”
Lâm Cường hoàn toàn sững sờ, chắc hẳn anh ta chưa bao giờ nhìn nhận cuộc hôn nhân của mình từ góc độ này.
“Tao không quan tâm!”
Anh ta giống như kẻ đang chết đuối, vung vẩy hai cánh tay loạn xạ.
“Lâm Tuệ, tao cầu xin mày, coi như mày giúp anh. Mày cứ đón mẹ lên đây trước đi, chỉ cần mẹ không ở nhà, chị dâu mày sẽ không làm ầm ĩ với tao nữa. Đợi sau này… đợi sau này tính tiếp…”
“Không có sau này đâu.”
Tôi ngắt lời anh ta.
“Anh, vợ mình thì mình dỗ, mẹ mình thì mình nuôi. Đó là trách nhiệm mà anh với tư cách là đàn ông, là con trai, bắt buộc phải gánh vác.”
“Tôi sẽ không vì sự vô dụng và hèn nhát của anh mà trả giá nữa đâu.”
Tôi đứng dậy, rút hai trăm tệ từ trong ví ra, đặt lên bàn.
“Tiền này, cho anh mua vé xe về. Sau này, đừng đến tìm tôi nữa.”
Nói xong, tôi quay người bước đi, không buồn ngoái lại nhìn anh ta lấy một lần.
Tôi có thể cảm nhận được ánh mắt tuyệt vọng của anh ta luôn dõi theo tôi, nhưng tôi không chút mảy may dao động.
Bước ra khỏi quán cà phê, trời bên ngoài đã tối.
Ánh đèn neon của thành phố đã được thắp sáng, rực rỡ lóa mắt.
Tôi hít sâu một hơi, cảm thấy một sự nhẹ nhõm chưa từng có.
Tôi biết, kể từ khoảnh khắc tôi đóng cánh cửa đó lại, tôi mới thực sự vạch rõ ranh giới với cái gia đình như vũng bùn lầy kia.
08
Anh tôi cuối cùng cũng về quê.
Tôi không biết anh ta về bằng cách nào, cũng không quan tâm sau khi anh ta về, cái nhà đó sẽ nổi lên trận cuồng phong bão táp gì.
Tôi chặn luôn số điện thoại mới của anh ta, tiếp tục sống cuộc đời của mình.
Tôi đăng ký một lớp yoga, bắt đầu tập thể hình.
Cuối tuần, tôi rủ dăm ba người bạn thân đi leo núi ngoại ô, hoặc xem một bộ phim mới ra rạp.
Tôi bắt đầu học cách sống vì bản thân mình, đem tất cả số tiền tiêu cho gia đình những năm qua, tiêu hết vào việc làm hài lòng chính mình.
Tôi mua một chiếc váy hàng hiệu đắt tiền nhắm nhe từ lâu, đặt trước một suất mát-xa toàn thân.
Khi khoác lên mình chiếc váy đẹp, ngửi mùi tinh dầu thơm ngát trên cơ thể, sải bước dưới ánh nắng, tôi mới nhận ra, hóa ra cuộc sống có thể tươi đẹp đến thế.
Chỉ là, chuỗi ngày bình yên không kéo dài được bao lâu.