Chú Tần gầm lên, tức giận quát: “Mày là quân nhân, ai cho phép mày giơ tay với người nhà?”
Chưa kịp để Tiêu Vân Triệt nói tiếp, một người đàn ông mặc quân phục, gương mặt nghiêm nghị bước vào dưới sự hộ tống của vệ binh.
Chính là lão thủ trưởng của quân khu.
Ông quét mắt nhìn toàn bộ phòng bệnh đang hỗn loạn, ánh mắt dừng lại ở băng gạc trên trán Thẩm An Ninh và gò má sưng đỏ, mày nhíu chặt.
Tiêu Vân Triệt vừa thấy thủ trưởng liền đứng nghiêm giơ tay chào.
“Báo cáo thủ trưởng, tôi…”
“Tiêu Vân Triệt, đứa bé trong bụng Lưu Tư Tư có phải của cậu không?”
Thủ trưởng nhìn chằm chằm vào anh ta, giọng nói đầy giận dữ được đè nén.
10.
Tiêu Vân Triệt mở miệng định giải thích, lại bị lão thủ trưởng quát lớn ngắt lời.
“Tôi không cần nghe lý do, tôi hỏi cậu, phải hay không phải.”
“Phải.”
Tiêu Vân Triệt khó khăn nói ra một chữ, sắc mặt lão thủ trưởng lập tức đen lại như đáy nồi.
Ông chỉ tay vào mặt anh ta, ánh mắt lạnh như băng, “Thương tích trên mặt Thẩm A Ninh, có phải cậu đánh không?”
“Phải.”
Tiêu Vân Triệt lại một lần nữa đáp ra một chữ, bàn tay buông bên người nắm chặt lại.
Ngay sau đó, tiếng quát giận dữ của lão thủ trưởng vang lên trong phòng bệnh——
“Tiêu Vân Triệt, cậu là một đoàn trưởng, mà lại ra tay đánh vợ, còn dung túng người nhà ức hiếp cô ấy. Thẩm sư trưởng ở trên trời mà biết, sợ là tức đến muốn sống lại!”
Trần Tuyết Mai đứng bên cạnh nóng ruột, lập tức bước lên định giải vây cho con trai.
“Thủ trưởng, ngài nghe tôi nói, là Thẩm An Ninh đẩy Tư Tư trước, suýt khiến con bé sẩy thai, Vân Triệt vì quá tức giận mới ra tay đánh cô ta.”
Thủ trưởng tức đến bật cười, ánh mắt sắc như dao nhìn thẳng Tiêu Vân Triệt.
“Thẩm A Ninh từ nhỏ lớn lên bên cậu, cậu nghĩ cô ấy là loại người có tâm địa ác độc như vậy sao?”
“Con…”
Tiêu Vân Triệt mặt mũi xám ngoét, há miệng định nói lại chẳng thốt ra lời nào.
“Có đẩy hay không, xem lại camera là biết ngay thôi chứ gì?”
Chú Tần chắn trước mặt Thẩm An Ninh, giọng khó chịu, “Căn hộ nhà họ Tiêu đó, lão Tiêu sợ có chuyện nên lắp sẵn hệ thống camera giám sát ẩn toàn bộ. Tôi lập tức cho người kiểm tra.”
Lưu Tư Tư nằm trên giường nghe vậy, sắc mặt lập tức trắng bệch.
Cô ta vội vàng nắm chặt lấy cánh tay Tiêu Vân Triệt, giọng run run, “Anh Vân Triệt, là… là chị An Ninh không đẩy em, em tự ngã thôi. Em… em không cố ý muốn vu oan cho chị ấy đâu, chỉ là… em sợ quá nên…”
Tiêu Vân Triệt thấy cô ta hoảng loạn, quay đầu lại, ánh mắt rơi lên người Thẩm An Ninh.
Bỗng nhiên, một cơn đau đớn như bị đánh thẳng vào tim khiến anh ta choáng váng.
Sao anh lại có thể tin vào lời một phía của Lưu Tư Tư?
Anh đã trách nhầm Thẩm An Ninh rồi.
Ánh mắt lão thủ trưởng quét qua mọi người trong phòng, cuối cùng dừng lại trên người Tiêu Vân Triệt.
“Tiêu Vân Triệt, làm quân nhân mà đánh vợ; làm chồng mà ngoại tình với vợ liệt sĩ của đồng đội. Cậu phụ lòng bộ quân phục trên người, cũng phụ cả tình nghĩa chiến hữu!”
“Kể từ hôm nay, cậu bị đình chỉ công tác chờ xử lý kỷ luật. Về chuyện tác phong giữa cậu và Lưu Tư Tư, tổ điều tra sẽ lập tức vào cuộc.”
Nói đến đây, ông quay sang nhìn Thẩm An Ninh – người đang rưng rưng nước mắt, sắc mặt trắng bệch.
“Tiểu Thẩm, cháu còn gì muốn nói không?”
Thẩm An Ninh yêu Tiêu Vân Triệt là chuyện ai ai trong khu gia thuộc quân khu cũng đều biết rõ.
Mọi chuyện đã đi đến bước này, cô buộc phải đưa ra câu trả lời dứt khoát, nếu không lão thủ trưởng cũng khó mà định đoạt được.
Thẩm An Ninh dùng sức lau đi nước mắt trên mặt, kiên định nhìn lão thủ trưởng:
“Thủ trưởng, cháu muốn ly hôn! Cha mẹ cháu đều là anh hùng, cháu không thể để họ có một người con rể như vậy.”
“Còn nữa, cháu muốn tố cáo Lưu Tư Tư tội phá hoại hôn nhân quân nhân!”
“Được.”
Lão thủ trưởng trịnh trọng đáp một tiếng, ánh mắt nhìn cô từ u ám ban đầu chuyển sang đầy tán thưởng.
“Chuyện hôn nhân giữa cháu và Tiêu Vân Triệt, bộ chính trị sẽ vào cuộc xử lý, sẽ trả lại công bằng cho cháu.”
Đây mới đúng là con gái của lão Thẩm.
Lão thủ trưởng nhìn gương mặt Thẩm An Ninh mang theo nét giống người chiến hữu năm xưa, không khỏi xúc động.
Nếu lão Thẩm còn sống, e rằng đã sớm đến tận nhà họ Tiêu làm cho ra lẽ, tuyệt đối sẽ không để đứa con gái này phải chịu nhiều tủi nhục như vậy.
“Cảm ơn thủ trưởng.”
Nước mắt Thẩm An Ninh không ngừng rơi, nhưng cô vẫn không quên đứng nghiêm giơ tay chào lão thủ trưởng.
Lão thủ trưởng khẽ gật đầu, liếc sang Tần Kiến Quốc một cái rồi xoay người rời khỏi phòng bệnh.
Bọn họ vừa đi khỏi, Tần phu nhân liền nắm lấy tay Thẩm An Ninh, nhẹ nhàng dỗ dành:
“A Ninh, bây giờ con vẫn là người bị thương, không nên xúc động quá, để dì đưa con về phòng nghỉ ngơi.”
“Vâng.”
Thẩm An Ninh khẽ đáp một tiếng, ngoan ngoãn đi theo dì Tần.
Ngay khi họ vừa bước đến cửa phòng bệnh, giọng của Tiêu Vân Triệt bỗng vang lên từ phía sau.
“Thẩm An Ninh.”
11.
Thẩm An Ninh khựng lại, còn chưa kịp quay đầu, dì Tần đã không kiên nhẫn quay lại trừng mắt với Tiêu Vân Triệt.
“Câm miệng! A Ninh nhà chúng tôi chẳng có gì để nói với cậu cả.”
Nói xong liền dắt Thẩm An Ninh rời đi.
Tiêu Vân Triệt nhìn theo bóng lưng họ rời khỏi, bàn tay buông bên người siết chặt thêm mấy phần.
Trần Tuyết Mai lúc này mới hoàn hồn, liền tức giận nhào tới chỗ Lưu Tư Tư.
“Con tiện nhân này, tại sao mày lại vu oan cho Thẩm An Ninh? Nếu không phải vì mày, con trai tao sao có thể bị hủy cả tiền đồ?”
“Hôm nay tao nhất định phải đánh chết mày, cho mày một bài học!”
“Á!”
Lưu Tư Tư hét lên né tránh, nhưng vẫn bị Trần Tuyết Mai cào xước mặt.
Tiêu Vân Triệt sực tỉnh, vội kéo mẹ ra, giọng nói khàn khàn mệt mỏi:
“Đủ rồi mẹ, đừng làm loạn nữa.”
Anh quay sang nhìn Lưu Tư Tư, trong ánh mắt không còn chút dịu dàng nào, “Cô ở lại viện dưỡng thai cho tốt, những chuyện khác để sau hẵng nói.”
Lưu Tư Tư còn muốn nói gì, nhưng ngẩng đầu lên chạm phải ánh mắt lạnh như băng của Tiêu Vân Triệt, lập tức im bặt.
Từ sau khi chồng mất, điều cô ta muốn chỉ là một chỗ dựa mới.
Giờ sự việc bị đẩy đi xa thế này cũng tốt, ít ra Tiêu Vân Triệt sẽ sớm ly hôn với Thẩm An Ninh và cưới cô.
Nghĩ vậy, cô ta ngoan ngoãn cúi đầu làm bộ yếu đuối.
“Anh Vân Triệt, xin lỗi, tất cả đều là do em yêu anh quá, sợ con chúng ta sinh ra không danh không phận, mới hồ đồ nhất thời…”
Còn chưa nói hết câu, Lưu Tư Tư đã lả đi ngất xỉu.
Tiêu Vân Triệt lập tức cứng người, Trần Tuyết Mai hoảng hốt quay sang con trai:
“Vân Triệt, sao con bé lại đột nhiên ngất thế này?”
“Y tá! Có người ngất ở đây!”