Một trận hỗn loạn xảy ra, Lưu Tư Tư lại được đưa vào phòng cấp cứu.
Trước cổng bệnh viện quân khu, lão thủ trưởng nhìn Tần Kiến Quốc đi bên cạnh, ánh mắt sâu xa.
“Lão Tần, ông tiến bộ rồi đấy.”
Tần Kiến Quốc sững người một chút, rồi ngượng ngùng xoa mũi.
“Cũng nhờ thủ trưởng chỉ bảo tốt.”
Lão thủ trưởng quay đầu nhìn lại bệnh viện, giọng khàn khàn:
“Vợ chồng lão Thẩm đều là anh hùng, con gái họ không nên bị đối xử như vậy. Việc điều tra và ly hôn, ông để tâm theo dõi sát sao một chút.”
“Vâng vâng vâng, thủ trưởng yên tâm, con gái của chiến hữu cũ cũng chính là con gái tôi.”
Tần Kiến Quốc cười tiễn lão thủ trưởng lên xe quân sự, đứng đó nhìn ông rời đi.
Bên kia, trước cửa phòng cấp cứu.
Trần Tuyết Mai cả ngày nay bị cảm xúc đẩy lên xuống, rốt cuộc không chịu được nữa, đứng bên con trai rấm rứt khóc.
“Sao tôi lại khổ thế này, trẻ thì góa chồng, già rồi con trai cũng bị hủy cả tiền đồ.”
“Con trai tôi là dòng dõi duy nhất nhà họ Tiêu, tôi chẳng qua chỉ muốn có một đứa cháu đích tôn thôi, tôi có gì sai?”
Tiêu Vân Triệt đứng bên cạnh, sắc mặt u ám không nói gì.
Hơn nửa tiếng sau, đèn phòng cấp cứu tắt.
Bác sĩ chính bước ra với vẻ mặt nghiêm trọng, nhìn người nhà đang đứng chờ.
“Bệnh nhân đang ở giai đoạn đầu thai kỳ, do thai yếu nên dẫn đến ngất tạm thời.”
“Hiện giờ sức khỏe không đáng lo, đã tỉnh lại, nhưng sau này phải tránh kích động mạnh về cảm xúc, nếu không cái thai này e là khó giữ được.”
“Vâng, cảm ơn bác sĩ.”
Trần Tuyết Mai vội vàng cảm ơn, rồi đầy lo lắng nhìn về phía Lưu Tư Tư vừa được đẩy ra từ phòng cấp cứu.
Tiêu Vân Triệt đứng bên cạnh, bàn tay siết chặt, môi mím chặt không nói lời nào.
Rất nhanh sau đó, Lưu Tư Tư được đẩy trên giường bệnh đến trước mặt họ.
Cô ta mặt mày tái nhợt, mắt hoe đỏ, yếu ớt vươn tay nắm lấy tay áo Tiêu Vân Triệt.
“Anh Vân Triệt, lúc ở trong phòng cấp cứu, em thật sự rất sợ sẽ không được gặp lại anh và con nữa…”
12.
Giọng cô ta nghẹn ngào, khiến Tiêu Vân Triệt mềm lòng, đưa tay nắm lại tay cô.
“Em đừng nghĩ nhiều, anh sẽ ở bên em.”
“Vâng.”
Lưu Tư Tư cố gắng gượng nở nụ cười, nước mắt rơi xuống từ khóe mắt, “Anh Vân Triệt, anh cũng đừng quá lo, chị An Ninh là người hiểu lý lẽ, chỉ cần anh nói rõ với chị ấy, nhất định chị sẽ hiểu cho anh.”
“Ừ, anh sẽ đi nói rõ với cô ấy.”
Lời vừa dứt, Trần Tuyết Mai đã cau mày tỏ vẻ không vui.
“Vân Triệt, giờ Tư Tư đang mang thai yếu, cần con ở bên chăm sóc. Chuyện bên Thẩm An Ninh, con chỉ cần gọi điện giải thích là được rồi.”
“Nó yêu con đến vậy, chỉ cần con mở lời, nó chắc chắn sẽ nghe lời mà đi tìm lão thủ trưởng và Tần sư trưởng để rút đơn điều tra.”
Tiêu Vân Triệt nhíu mày thật chặt, im lặng không đáp.
Lưu Tư Tư nằm trên giường bệnh tranh thủ mở miệng:
“Anh Vân Triệt, anh đừng bận tâm tới em và đứa bé, tiền đồ của anh mới là quan trọng nhất. Anh mau đi tìm chị An Ninh giải thích rõ đi.”
Ánh mắt Tiêu Vân Triệt dừng lại trên gương mặt tái nhợt của cô ta, giọng nói khi cất lên đã vô thức dịu xuống.
“Không cần, anh sẽ ở lại bệnh viện chăm sóc em.”
Bên kia, lúc Tần Kiến Quốc đi đến cửa phòng bệnh, vừa vặn nghe thấy Tần phu nhân đang lải nhải an ủi Thẩm An Ninh.
“A Ninh, con đừng lo. Chú Tần con lợi hại lắm, thằng nhóc nhà họ Tiêu dám đối xử với con như vậy, dì sẽ bảo chú con bắt nó ra khỏi nhà tay trắng!”
“Cảm ơn dì Tần.”
Thẩm An Ninh mắt đỏ hoe, xúc động nhìn dì Tần.
Tần phu nhân lập tức thấy mềm lòng, xót xa đưa tay xoa đầu cô.
“Cũng tại chú Tần con không có bản lĩnh. Nếu năm đó ông ấy kiên quyết một chút, thì giờ con đã là con gái nhà họ Tần rồi.”
Tần Kiến Quốc đứng ngoài cửa thở dài một tiếng, đẩy cửa bước vào phòng bệnh.
“Lão thủ trưởng đã về rồi.”
“Ông ấy có nói gì không?”
Tần phu nhân vội vàng hỏi, ánh mắt đầy lo lắng.
Tần Kiến Quốc đi đến bên giường bệnh ngồi xuống, “Lão thủ trưởng vẫn sáng suốt như xưa, vừa nhìn đã biết hôm nay tôi cố tình gọi ông ấy đến viện.”
“Ông ấy cũng không nói gì nhiều, chỉ dặn tôi chú ý tiến độ ly hôn của A Ninh và tình hình điều tra Tiêu Vân Triệt.”
Tần phu nhân nghe vậy thì bực bội buông lời.
“Điều tra cái gì nữa? Mặt mũi A Ninh sưng thành thế kia, phải xử lý ngay thằng nhóc nhà họ Tiêu mới phải. Làm quân nhân mà chẳng có tí trách nhiệm nào. Năm đó ông quyết đoán hơn một chút thì đâu đến nỗi để A Ninh chịu khổ như vậy.”
Tần Kiến Quốc xoa mũi, bất đắc dĩ thở dài.
“Nếu năm đó biết A Ninh sẽ bị đối xử thế này, mấy người bọn tôi đâu đời nào đồng ý để lão Tiêu nuôi nó? Lại càng không để nó gả vào nhà họ Tiêu.”
“Hừ, nói cho cùng vẫn là ông vô dụng!”
Tần phu nhân nói xong liền cầm quả táo mới mua lên gọt vỏ.
Thẩm An Ninh nằm trên giường nhìn hai người họ trêu nhau, trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp.
Cái ấm áp này, từ sau khi cha cô – Thẩm sư trưởng – qua đời, cô đã rất lâu rồi không được cảm nhận.
Từ sau khi về nhà họ Tiêu, điều cô nghe nhiều nhất là mẹ chồng Trần Tuyết Mai than phiền áp lực khi nuôi thêm một đứa trẻ, là chú Tiêu sĩ diện nên chuyện gì cũng giấu trong lòng.
Thẩm An Ninh hoàn hồn lại, chân thành nhìn hai người trước mặt.
“Chú Tần, dì Tần, chuyện hôm nay cháu cảm ơn hai người.”
Tần Kiến Quốc khoát tay, chợt hỏi một câu:
“A Ninh, con có muốn gặp lại mấy chiến hữu cũ của ba con không?”
13.
“Dạ?”
Thẩm An Ninh nghi hoặc trừng to mắt, còn chưa kịp mở miệng hỏi, ngoài cửa đã vang lên tiếng gõ.
“Cốc cốc cốc.”
Tần Kiến Quốc đứng dậy mở cửa, bên ngoài là bốn người đàn ông trung niên tinh thần phấn chấn.
Bọn họ đều là chiến hữu năm xưa của cha Thẩm An Ninh.
Chú Trương đi đầu vừa nhìn thấy Thẩm An Ninh nằm trên giường, đôi mắt lập tức đỏ lên.
Ông bước nhanh đến bên giường, giọng nghẹn ngào:
“Tiểu Thẩm, bọn chú đến muộn rồi!”
Chú Lý theo sau cũng thở dài, bàn tay thô ráp khẽ vỗ nhẹ thành giường.
“Nếu lão Thẩm còn sống, thấy con bị ức hiếp thế này, chắc chắn sẽ cầm gậy rượt đánh cả nhà họ Tiêu.”
“Đúng vậy, con gái nhà chúng ta sao có thể chịu thiệt như thế.”
“Thằng nhóc nhà họ Tiêu, mấy năm nay mới đạt được chút thành tích đã không biết trời cao đất dày.”
“Đúng đó, quét không xong một nhà thì làm sao quản nổi thiên hạ!”
…
Năm người trung niên mỗi người một câu, phòng bệnh lập tức trở nên rôm rả.
Thẩm An Ninh nhìn từng gương mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ, sống mũi cay cay.
“Chú Trần, chú Lưu, chú Trương, chú Lý, lâu rồi không gặp.”